Nhóc, tôi yêu em thật rồi

Thứ Ba, 3 tháng 6, 2014

Keet...

[ Xuống xe, đập vào mắt nó là sự hùng tráng của ngôi trường, to đến mức ngạc nhiên, mọi người ở đây đều là con của tai to mặt lớn. Ngôi trường chia làm 2 khu vực A, B. Khu vực A dành cho những con nhà quý tộc còn khu nhà B là dành cho những người thi lọt vào đây nhưng gia đình khá giả. Và đương nhiên, nó phải học khu B.]

Không giống như hồi trước l nó đi đâu là một đám cận vệ đi sau nó. Còn bây giờ, một thân một mình phải lủi thủi đi tìm lớp, mà trường lại quá rộng, đi một hồi nó lạc vào khu rừng nhân tạo phía sau trường. Ở một thành phố chật hẹp này, lại xuất hiện rừng cây thì quả thật điều đó làm nó hơi bất ngờ, cũng muốn đi vào xem lắm chứ nhưng sợ trễ học nên nó đành thôi rồi quay bước đi.

_ Nhất định, tôi sẽ tới đây- nó nói thầm trong miệng.

Một lần nữa, nó lại phải đi tìm khu dãy nó học mà không một lời chỉ dẫn của ai, lòng vòng một hồi nó đi đến khu hành lang được trang trí 2 bên là dãy hoa, bên dưới trải thảm đỏ, càng đi sâu vào bên trong nó lại càng thấy những tầng ốc cao to, nói đúng hơn là nó đang lạc vào mê cung đầy rẫy nhữg khung cảnh tuyệt vời. BỐP-Mãi nhìn xung quanh mà nó không để ý va chạm vào một đám nữ sinh.

_ Con điên này, mày làm cái gì thế kia- một nhỏ đứng phía sau nói:

_ Mày không biết mày đụng trúng ai sao??- nhỏ bên trái nói

_ Xin...lỗi, tại tôi......... CHÁT- chưa kịp nói dứt câu, nó đã bị con nhỏ đầu đàn tát thẳng vào mặt, tạo ra âm thanh chua chát vô cùng.

Mọi người đang đi bỗng dừng lại bu đông đúc vào nó và đám nữ sinh đó.

_ Con khùng này, mày biết bộ áo này bao nhiêu không??- nhỏ đầu đàn hét lên

_........- nó vẫn im không trả lời, mặt cúi sầm xuống

_ Mày bị câm hả?- nhỏ bên phải nói

_ ......- nó sợ hãi không dám nói câu nào Bên cạnh đó, cũng có tiếng xì xào bàn tán, tuyệt nhiên không một ai dám bênh nó trái lại càng khinh nó

_ Con hôi tanh này ở đâu ra thế- một đứa đứng ngoài nói

_ Tởm thật, biến đi- một con nhỏ bịch mũi nói

_ Đúng đó, biến đi- một số đám lớn đồng thanh Nó không dám nói gì, chỉ biết lầm lũi đi ra ngoài

_ Khoan đã- nhỏ đầu đàn nói- muốn đi đâu có dễ, đưa cái đó tới đây- nhỏ vừa nói vừa ngoắc tay ra hiệu.

ÀO

Một xô nước đổ từ trên đầu nó xuống. Bất ngờ trước hành động của đám học sinh đó, nó chỉ biết đứng trơ ra chịu đòn mà không nói gì. Trông nó không khác gì một con hề.

_ Mày không biết mày đi vào nơi đâu sao??- một con nhỏ õng ẹo nói Nó từ từ nhìn lên phía trên đầu mình, một cái bảng được trang hoàng tinh tế đề chữ to đùng.

DÃY VIP A

Biết mình đã đi không đúng nơi, nó vội chạy ra ngoài không dám ngoảnh mặt nhìn lại dù chỉ một lần, phía sau nó, bao con mắt khinh thừơng bao lời nói mỉa mai cộng thêm những tràng cười chế giễu.

Chạy mãi chạy mãi, nó cũng ko biết mình đã chạy đi đâu, chỉ biết lao đầu vào đâm thẳng cho đến khi nhận ra nơi mình đang đứng là trong khu rừng mới nãy đi qua, chỉ khác ở chỗ, nó đã vào sâu đến nỗi giờ không biết ra đườg nào.

Dù bị đem ra làm trò đùa, một giọt nước mắt cũng kô có, mặc dù cảm thấy tủi thân nhưng để nó rơi nước mắt thì quả thật rất khó. Mệt mỏi, ngồi khuỵu xuống, nó hoàn toàn không để ý có người đang tiến dần lại chỗ nó

Nhóc, tôi yêu em thật rồi

Keet...

[ Xuống xe, đập vào mắt nó là sự hùng tráng của ngôi trường, to đến mức ngạc nhiên, mọi người ở đây đều là con của tai to mặt lớn. Ngôi trường chia làm 2 khu vực A, B. Khu vực A dành cho những con nhà quý tộc còn khu nhà B là dành cho những người thi lọt vào đây nhưng gia đình khá giả. Và đương nhiên, nó phải học khu B.]

Không giống như hồi trước l nó đi đâu là một đám cận vệ đi sau nó. Còn bây giờ, một thân một mình phải lủi thủi đi tìm lớp, mà trường lại quá rộng, đi một hồi nó lạc vào khu rừng nhân tạo phía sau trường. Ở một thành phố chật hẹp này, lại xuất hiện rừng cây thì quả thật điều đó làm nó hơi bất ngờ, cũng muốn đi vào xem lắm chứ nhưng sợ trễ học nên nó đành thôi rồi quay bước đi.

_ Nhất định, tôi sẽ tới đây- nó nói thầm trong miệng.

Một lần nữa, nó lại phải đi tìm khu dãy nó học mà không một lời chỉ dẫn của ai, lòng vòng một hồi nó đi đến khu hành lang được trang trí 2 bên là dãy hoa, bên dưới trải thảm đỏ, càng đi sâu vào bên trong nó lại càng thấy những tầng ốc cao to, nói đúng hơn là nó đang lạc vào mê cung đầy rẫy nhữg khung cảnh tuyệt vời. BỐP-Mãi nhìn xung quanh mà nó không để ý va chạm vào một đám nữ sinh.

_ Con điên này, mày làm cái gì thế kia- một nhỏ đứng phía sau nói:

_ Mày không biết mày đụng trúng ai sao??- nhỏ bên trái nói

_ Xin...lỗi, tại tôi......... CHÁT- chưa kịp nói dứt câu, nó đã bị con nhỏ đầu đàn tát thẳng vào mặt, tạo ra âm thanh chua chát vô cùng.

Mọi người đang đi bỗng dừng lại bu đông đúc vào nó và đám nữ sinh đó.

_ Con khùng này, mày biết bộ áo này bao nhiêu không??- nhỏ đầu đàn hét lên

_........- nó vẫn im không trả lời, mặt cúi sầm xuống

_ Mày bị câm hả?- nhỏ bên phải nói

_ ......- nó sợ hãi không dám nói câu nào Bên cạnh đó, cũng có tiếng xì xào bàn tán, tuyệt nhiên không một ai dám bênh nó trái lại càng khinh nó

_ Con hôi tanh này ở đâu ra thế- một đứa đứng ngoài nói

_ Tởm thật, biến đi- một con nhỏ bịch mũi nói

_ Đúng đó, biến đi- một số đám lớn đồng thanh Nó không dám nói gì, chỉ biết lầm lũi đi ra ngoài

_ Khoan đã- nhỏ đầu đàn nói- muốn đi đâu có dễ, đưa cái đó tới đây- nhỏ vừa nói vừa ngoắc tay ra hiệu.

ÀO

Một xô nước đổ từ trên đầu nó xuống. Bất ngờ trước hành động của đám học sinh đó, nó chỉ biết đứng trơ ra chịu đòn mà không nói gì. Trông nó không khác gì một con hề.

_ Mày không biết mày đi vào nơi đâu sao??- một con nhỏ õng ẹo nói Nó từ từ nhìn lên phía trên đầu mình, một cái bảng được trang hoàng tinh tế đề chữ to đùng.

DÃY VIP A

Biết mình đã đi không đúng nơi, nó vội chạy ra ngoài không dám ngoảnh mặt nhìn lại dù chỉ một lần, phía sau nó, bao con mắt khinh thừơng bao lời nói mỉa mai cộng thêm những tràng cười chế giễu.

Chạy mãi chạy mãi, nó cũng ko biết mình đã chạy đi đâu, chỉ biết lao đầu vào đâm thẳng cho đến khi nhận ra nơi mình đang đứng là trong khu rừng mới nãy đi qua, chỉ khác ở chỗ, nó đã vào sâu đến nỗi giờ không biết ra đườg nào.

Dù bị đem ra làm trò đùa, một giọt nước mắt cũng kô có, mặc dù cảm thấy tủi thân nhưng để nó rơi nước mắt thì quả thật rất khó. Mệt mỏi, ngồi khuỵu xuống, nó hoàn toàn không để ý có người đang tiến dần lại chỗ nó

Nhóc, tôi yêu em thật rồi

Keet...

[ Xuống xe, đập vào mắt nó là sự hùng tráng của ngôi trường, to đến mức ngạc nhiên, mọi người ở đây đều là con của tai to mặt lớn. Ngôi trường chia làm 2 khu vực A, B. Khu vực A dành cho những con nhà quý tộc còn khu nhà B là dành cho những người thi lọt vào đây nhưng gia đình khá giả. Và đương nhiên, nó phải học khu B.]

Không giống như hồi trước l nó đi đâu là một đám cận vệ đi sau nó. Còn bây giờ, một thân một mình phải lủi thủi đi tìm lớp, mà trường lại quá rộng, đi một hồi nó lạc vào khu rừng nhân tạo phía sau trường. Ở một thành phố chật hẹp này, lại xuất hiện rừng cây thì quả thật điều đó làm nó hơi bất ngờ, cũng muốn đi vào xem lắm chứ nhưng sợ trễ học nên nó đành thôi rồi quay bước đi.

_ Nhất định, tôi sẽ tới đây- nó nói thầm trong miệng.

Một lần nữa, nó lại phải đi tìm khu dãy nó học mà không một lời chỉ dẫn của ai, lòng vòng một hồi nó đi đến khu hành lang được trang trí 2 bên là dãy hoa, bên dưới trải thảm đỏ, càng đi sâu vào bên trong nó lại càng thấy những tầng ốc cao to, nói đúng hơn là nó đang lạc vào mê cung đầy rẫy nhữg khung cảnh tuyệt vời. BỐP-Mãi nhìn xung quanh mà nó không để ý va chạm vào một đám nữ sinh.

_ Con điên này, mày làm cái gì thế kia- một nhỏ đứng phía sau nói:

_ Mày không biết mày đụng trúng ai sao??- nhỏ bên trái nói

_ Xin...lỗi, tại tôi......... CHÁT- chưa kịp nói dứt câu, nó đã bị con nhỏ đầu đàn tát thẳng vào mặt, tạo ra âm thanh chua chát vô cùng.

Mọi người đang đi bỗng dừng lại bu đông đúc vào nó và đám nữ sinh đó.

_ Con khùng này, mày biết bộ áo này bao nhiêu không??- nhỏ đầu đàn hét lên

_........- nó vẫn im không trả lời, mặt cúi sầm xuống

_ Mày bị câm hả?- nhỏ bên phải nói

_ ......- nó sợ hãi không dám nói câu nào Bên cạnh đó, cũng có tiếng xì xào bàn tán, tuyệt nhiên không một ai dám bênh nó trái lại càng khinh nó

_ Con hôi tanh này ở đâu ra thế- một đứa đứng ngoài nói

_ Tởm thật, biến đi- một con nhỏ bịch mũi nói

_ Đúng đó, biến đi- một số đám lớn đồng thanh Nó không dám nói gì, chỉ biết lầm lũi đi ra ngoài

_ Khoan đã- nhỏ đầu đàn nói- muốn đi đâu có dễ, đưa cái đó tới đây- nhỏ vừa nói vừa ngoắc tay ra hiệu.

ÀO

Một xô nước đổ từ trên đầu nó xuống. Bất ngờ trước hành động của đám học sinh đó, nó chỉ biết đứng trơ ra chịu đòn mà không nói gì. Trông nó không khác gì một con hề.

_ Mày không biết mày đi vào nơi đâu sao??- một con nhỏ õng ẹo nói Nó từ từ nhìn lên phía trên đầu mình, một cái bảng được trang hoàng tinh tế đề chữ to đùng.

DÃY VIP A

Biết mình đã đi không đúng nơi, nó vội chạy ra ngoài không dám ngoảnh mặt nhìn lại dù chỉ một lần, phía sau nó, bao con mắt khinh thừơng bao lời nói mỉa mai cộng thêm những tràng cười chế giễu.

Chạy mãi chạy mãi, nó cũng ko biết mình đã chạy đi đâu, chỉ biết lao đầu vào đâm thẳng cho đến khi nhận ra nơi mình đang đứng là trong khu rừng mới nãy đi qua, chỉ khác ở chỗ, nó đã vào sâu đến nỗi giờ không biết ra đườg nào.

Dù bị đem ra làm trò đùa, một giọt nước mắt cũng kô có, mặc dù cảm thấy tủi thân nhưng để nó rơi nước mắt thì quả thật rất khó. Mệt mỏi, ngồi khuỵu xuống, nó hoàn toàn không để ý có người đang tiến dần lại chỗ nó

Nhóc, tôi yêu em thật rồi

Keet...

[ Xuống xe, đập vào mắt nó là sự hùng tráng của ngôi trường, to đến mức ngạc nhiên, mọi người ở đây đều là con của tai to mặt lớn. Ngôi trường chia làm 2 khu vực A, B. Khu vực A dành cho những con nhà quý tộc còn khu nhà B là dành cho những người thi lọt vào đây nhưng gia đình khá giả. Và đương nhiên, nó phải học khu B.]

Không giống như hồi trước l nó đi đâu là một đám cận vệ đi sau nó. Còn bây giờ, một thân một mình phải lủi thủi đi tìm lớp, mà trường lại quá rộng, đi một hồi nó lạc vào khu rừng nhân tạo phía sau trường. Ở một thành phố chật hẹp này, lại xuất hiện rừng cây thì quả thật điều đó làm nó hơi bất ngờ, cũng muốn đi vào xem lắm chứ nhưng sợ trễ học nên nó đành thôi rồi quay bước đi.

_ Nhất định, tôi sẽ tới đây- nó nói thầm trong miệng.

Một lần nữa, nó lại phải đi tìm khu dãy nó học mà không một lời chỉ dẫn của ai, lòng vòng một hồi nó đi đến khu hành lang được trang trí 2 bên là dãy hoa, bên dưới trải thảm đỏ, càng đi sâu vào bên trong nó lại càng thấy những tầng ốc cao to, nói đúng hơn là nó đang lạc vào mê cung đầy rẫy nhữg khung cảnh tuyệt vời. BỐP-Mãi nhìn xung quanh mà nó không để ý va chạm vào một đám nữ sinh.

_ Con điên này, mày làm cái gì thế kia- một nhỏ đứng phía sau nói:

_ Mày không biết mày đụng trúng ai sao??- nhỏ bên trái nói

_ Xin...lỗi, tại tôi......... CHÁT- chưa kịp nói dứt câu, nó đã bị con nhỏ đầu đàn tát thẳng vào mặt, tạo ra âm thanh chua chát vô cùng.

Mọi người đang đi bỗng dừng lại bu đông đúc vào nó và đám nữ sinh đó.

_ Con khùng này, mày biết bộ áo này bao nhiêu không??- nhỏ đầu đàn hét lên

_........- nó vẫn im không trả lời, mặt cúi sầm xuống

_ Mày bị câm hả?- nhỏ bên phải nói

_ ......- nó sợ hãi không dám nói câu nào Bên cạnh đó, cũng có tiếng xì xào bàn tán, tuyệt nhiên không một ai dám bênh nó trái lại càng khinh nó

_ Con hôi tanh này ở đâu ra thế- một đứa đứng ngoài nói

_ Tởm thật, biến đi- một con nhỏ bịch mũi nói

_ Đúng đó, biến đi- một số đám lớn đồng thanh Nó không dám nói gì, chỉ biết lầm lũi đi ra ngoài

_ Khoan đã- nhỏ đầu đàn nói- muốn đi đâu có dễ, đưa cái đó tới đây- nhỏ vừa nói vừa ngoắc tay ra hiệu.

ÀO

Một xô nước đổ từ trên đầu nó xuống. Bất ngờ trước hành động của đám học sinh đó, nó chỉ biết đứng trơ ra chịu đòn mà không nói gì. Trông nó không khác gì một con hề.

_ Mày không biết mày đi vào nơi đâu sao??- một con nhỏ õng ẹo nói Nó từ từ nhìn lên phía trên đầu mình, một cái bảng được trang hoàng tinh tế đề chữ to đùng.

DÃY VIP A

Biết mình đã đi không đúng nơi, nó vội chạy ra ngoài không dám ngoảnh mặt nhìn lại dù chỉ một lần, phía sau nó, bao con mắt khinh thừơng bao lời nói mỉa mai cộng thêm những tràng cười chế giễu.

Chạy mãi chạy mãi, nó cũng ko biết mình đã chạy đi đâu, chỉ biết lao đầu vào đâm thẳng cho đến khi nhận ra nơi mình đang đứng là trong khu rừng mới nãy đi qua, chỉ khác ở chỗ, nó đã vào sâu đến nỗi giờ không biết ra đườg nào.

Dù bị đem ra làm trò đùa, một giọt nước mắt cũng kô có, mặc dù cảm thấy tủi thân nhưng để nó rơi nước mắt thì quả thật rất khó. Mệt mỏi, ngồi khuỵu xuống, nó hoàn toàn không để ý có người đang tiến dần lại chỗ nó

Nhóc, tôi yêu em thật rồi

Keet...

[ Xuống xe, đập vào mắt nó là sự hùng tráng của ngôi trường, to đến mức ngạc nhiên, mọi người ở đây đều là con của tai to mặt lớn. Ngôi trường chia làm 2 khu vực A, B. Khu vực A dành cho những con nhà quý tộc còn khu nhà B là dành cho những người thi lọt vào đây nhưng gia đình khá giả. Và đương nhiên, nó phải học khu B.]

Không giống như hồi trước l nó đi đâu là một đám cận vệ đi sau nó. Còn bây giờ, một thân một mình phải lủi thủi đi tìm lớp, mà trường lại quá rộng, đi một hồi nó lạc vào khu rừng nhân tạo phía sau trường. Ở một thành phố chật hẹp này, lại xuất hiện rừng cây thì quả thật điều đó làm nó hơi bất ngờ, cũng muốn đi vào xem lắm chứ nhưng sợ trễ học nên nó đành thôi rồi quay bước đi.

_ Nhất định, tôi sẽ tới đây- nó nói thầm trong miệng.

Một lần nữa, nó lại phải đi tìm khu dãy nó học mà không một lời chỉ dẫn của ai, lòng vòng một hồi nó đi đến khu hành lang được trang trí 2 bên là dãy hoa, bên dưới trải thảm đỏ, càng đi sâu vào bên trong nó lại càng thấy những tầng ốc cao to, nói đúng hơn là nó đang lạc vào mê cung đầy rẫy nhữg khung cảnh tuyệt vời. BỐP-Mãi nhìn xung quanh mà nó không để ý va chạm vào một đám nữ sinh.

_ Con điên này, mày làm cái gì thế kia- một nhỏ đứng phía sau nói:

_ Mày không biết mày đụng trúng ai sao??- nhỏ bên trái nói

_ Xin...lỗi, tại tôi......... CHÁT- chưa kịp nói dứt câu, nó đã bị con nhỏ đầu đàn tát thẳng vào mặt, tạo ra âm thanh chua chát vô cùng.

Mọi người đang đi bỗng dừng lại bu đông đúc vào nó và đám nữ sinh đó.

_ Con khùng này, mày biết bộ áo này bao nhiêu không??- nhỏ đầu đàn hét lên

_........- nó vẫn im không trả lời, mặt cúi sầm xuống

_ Mày bị câm hả?- nhỏ bên phải nói

_ ......- nó sợ hãi không dám nói câu nào Bên cạnh đó, cũng có tiếng xì xào bàn tán, tuyệt nhiên không một ai dám bênh nó trái lại càng khinh nó

_ Con hôi tanh này ở đâu ra thế- một đứa đứng ngoài nói

_ Tởm thật, biến đi- một con nhỏ bịch mũi nói

_ Đúng đó, biến đi- một số đám lớn đồng thanh Nó không dám nói gì, chỉ biết lầm lũi đi ra ngoài

_ Khoan đã- nhỏ đầu đàn nói- muốn đi đâu có dễ, đưa cái đó tới đây- nhỏ vừa nói vừa ngoắc tay ra hiệu.

ÀO

Một xô nước đổ từ trên đầu nó xuống. Bất ngờ trước hành động của đám học sinh đó, nó chỉ biết đứng trơ ra chịu đòn mà không nói gì. Trông nó không khác gì một con hề.

_ Mày không biết mày đi vào nơi đâu sao??- một con nhỏ õng ẹo nói Nó từ từ nhìn lên phía trên đầu mình, một cái bảng được trang hoàng tinh tế đề chữ to đùng.

DÃY VIP A

Biết mình đã đi không đúng nơi, nó vội chạy ra ngoài không dám ngoảnh mặt nhìn lại dù chỉ một lần, phía sau nó, bao con mắt khinh thừơng bao lời nói mỉa mai cộng thêm những tràng cười chế giễu.

Chạy mãi chạy mãi, nó cũng ko biết mình đã chạy đi đâu, chỉ biết lao đầu vào đâm thẳng cho đến khi nhận ra nơi mình đang đứng là trong khu rừng mới nãy đi qua, chỉ khác ở chỗ, nó đã vào sâu đến nỗi giờ không biết ra đườg nào.

Dù bị đem ra làm trò đùa, một giọt nước mắt cũng kô có, mặc dù cảm thấy tủi thân nhưng để nó rơi nước mắt thì quả thật rất khó. Mệt mỏi, ngồi khuỵu xuống, nó hoàn toàn không để ý có người đang tiến dần lại chỗ nó

Nhóc - tôi yêu em thật rồi

Keet...
[ Xuống xe, đập vào mắt nó là sự hùng tráng của ngôi trường, to đến mức ngạc nhiên, mọi người ở đây đều là con của tai to mặt lớn. Ngôi trường chia làm 2 khu vực A, B. Khu vực A dành cho những con nhà quý tộc còn khu nhà B là dành cho những người thi lọt vào đây nhưng gia đình khá giả. Và đương nhiên, nó phải học khu B.]
Không giống như hồi trước l nó đi đâu là một đám cận vệ đi sau nó. Còn bây giờ, một thân một mình phải lủi thủi đi tìm lớp, mà trường lại quá rộng, đi một hồi nó lạc vào khu rừng nhân tạo phía sau trường. Ở một thành phố chật hẹp này, lại xuất hiện rừng cây thì quả thật điều đó làm nó hơi bất ngờ, cũng muốn đi vào xem lắm chứ nhưng sợ trễ học nên nó đành thôi rồi quay bước đi.
_ Nhất định, tôi sẽ tới đây- nó nói thầm trong miệng.
Một lần nữa, nó lại phải đi tìm khu dãy nó học mà không một lời chỉ dẫn của ai, lòng vòng một hồi nó đi đến khu hành lang được trang trí 2 bên là dãy hoa, bên dưới trải thảm đỏ, càng đi sâu vào bên trong nó lại càng thấy những tầng ốc cao to, nói đúng hơn là nó đang lạc vào mê cung đầy rẫy nhữg khung cảnh tuyệt vời. BỐP-Mãi nhìn xung quanh mà nó không để ý va chạm vào một đám nữ sinh.
_ Con điên này, mày làm cái gì thế kia- một nhỏ đứng phía sau nói:
_ Mày không biết mày đụng trúng ai sao??- nhỏ bên trái nói
_ Xin...lỗi, tại tôi......... CHÁT- chưa kịp nói dứt câu, nó đã bị con nhỏ đầu đàn tát thẳng vào mặt, tạo ra âm thanh chua chát vô cùng.
Mọi người đang đi bỗng dừng lại bu đông đúc vào nó và đám nữ sinh đó.
_ Con khùng này, mày biết bộ áo này bao nhiêu không??- nhỏ đầu đàn hét lên
_........- nó vẫn im không trả lời, mặt cúi sầm xuống
_ Mày bị câm hả?- nhỏ bên phải nói
_ ......- nó sợ hãi không dám nói câu nào Bên cạnh đó, cũng có tiếng xì xào bàn tán, tuyệt nhiên không một ai dám bênh nó trái lại càng khinh nó
_ Con hôi tanh này ở đâu ra thế- một đứa đứng ngoài nói
_ Tởm thật, biến đi- một con nhỏ bịch mũi nói
_ Đúng đó, biến đi- một số đám lớn đồng thanh Nó không dám nói gì, chỉ biết lầm lũi đi ra ngoài
_ Khoan đã- nhỏ đầu đàn nói- muốn đi đâu có dễ, đưa cái đó tới đây- nhỏ vừa nói vừa ngoắc tay ra hiệu.
ÀO
Một xô nước đổ từ trên đầu nó xuống. Bất ngờ trước hành động của đám học sinh đó, nó chỉ biết đứng trơ ra chịu đòn mà không nói gì. Trông nó không khác gì một con hề.
_ Mày không biết mày đi vào nơi đâu sao??- một con nhỏ õng ẹo nói Nó từ từ nhìn lên phía trên đầu mình, một cái bảng được trang hoàng tinh tế đề chữ to đùng.
DÃY VIP A
Biết mình đã đi không đúng nơi, nó vội chạy ra ngoài không dám ngoảnh mặt nhìn lại dù chỉ một lần, phía sau nó, bao con mắt khinh thừơng bao lời nói mỉa mai cộng thêm những tràng cười chế giễu.
Chạy mãi chạy mãi, nó cũng ko biết mình đã chạy đi đâu, chỉ biết lao đầu vào đâm thẳng cho đến khi nhận ra nơi mình đang đứng là trong khu rừng mới nãy đi qua, chỉ khác ở chỗ, nó đã vào sâu đến nỗi giờ không biết ra đườg nào.
Dù bị đem ra làm trò đùa, một giọt nước mắt cũng kô có, mặc dù cảm thấy tủi thân nhưng để nó rơi nước mắt thì quả thật rất khó. Mệt mỏi, ngồi khuỵu xuống, nó hoàn toàn không để ý có người đang tiến dần lại chỗ nó

Nhóc, tôi yêu em thật rồi - chương 1

Chương 1
_ Con sẽ chuyển vào trường Ales- ba nó nghiêm mặt nói
_ Dạ, con gì nữa không thưa ba- nó cúi mặt nhỏ nhẹ nói
_ Không có gì, con lên phòng đi.
Cúi chào ba nó xong nó bỏ lên lầu, không một chút phản kháng về lời ba nó nói vẫn khuôn mặt không cảm xúc, nó như chai sạn với cuộc sống, đối với nó sống trên đời này thật là kinh khủng. Nó cũng không đếm nổi số lần nó chuyển trường nữa, nó sống khép kín với tất cả mọi người hầu như không ai biết cuộc sống bên trong nó ntn.
Nó- Đoàn Như Thanh- con của chủ tịch hội đồng quản trị có địa vị rất lớn trong thị trường kinh tế và chứng khoáng.
Khuôn mặt dễ thương cực kì chỉ có điều lúc nào cũng mang cặp mắt kính đen, miệng không bao giờ nở nổi một nụ cười, ngay cả một người bạn cũng không có, với nó sống trên đời là bi kịch của nó và đặc biệt không ai biết mắt của nó có màu bạc ngoại trừ nó và gia tộc nhà nó.
Có thể nói nó là truyền nhân của thánh nữ, người cai trị phương Đông. Bước nặng nề lên phòng, nó chỉ biết thở dài với những gỉ nó trải wa, ngày nào cũng như ngày nào đi học về rồi lên phòng, bạn của nó chỉ có mỗi bốn bức tường. Và ngày mai, nó lại bắt đầu một buổi học mới trong một ngôi trường xa lạ, có lẽ đã quá quen với việc này nên nó cũng chả thấy gì lạ.Mệt mỏi, nó buông mình chìm vào giấc ngủ.
7ha.m
_ Cô chủ dậy đi ạ- người hầu đánh thức nó dậy Nhè nhẹ mở mắt, nó ngồi dậy rồi bước xuống giường làm vệ sinh cá nhân.
_ Thưa cô, hôm nay là ngày lần đầu tiên của cô, cô nhớ cẩn thận- tiếng ông tài xế nói nó
_...........- nó vẫn nhìn thẳng phía trước nhưng ánh mắt lại vô hồn, không để ý ông tài xế nói gì.
_ Có điều này tôi muốn nói với cô, thân phận cô là con của chủ tịch sẽ được giữ bí mật, không ai biết đâu ạ, trường Ales là trường quý tộc nơi đó sẽ giúp cô trong việc qản lý gia tộc sau này- thư kí kế bên nói
Keet...
Xuống xe, đập vào mắt nó là sự hùng tráng của ngôi trường, to đến mức ngạc nhiên, mọi người ở đây đều là con của tai to mặt lớn. Ngôi trường chia làm 2 khu vực A, B. Khu vực A dành cho những con nhà quý tộc còn khu nhà B là dành cho những người thi lọt vào đây nhưng gia đình khá giả. Và đương nhiên, nó phải học khu B

Blog Yêu88 - Nhóc, tôi yêu em thật rồi


Tóm tắt truyện:
Có phải mọi chuyện trên đời đều đẹp như tranh vẽ, có phải hoàng tử sẽ tìm được bạch tuyết không nếu như... nếu như bạch tuyết thực sự là phù thuỷ.... Lúc đó, hoàng tử sẽ như thế nào.
.....
- Con sẽ chuyển vào trường Ales- ba nó nghiêm mặt nói
_ Dạ, con gì nữa không thưa ba- nó cúi mặt nhỏ nhẹ nói
_ Không có gì, con lên phòng đi.
Cúi chào ba nó xong nó bỏ lên lầu, không một chút phản kháng về lời ba nó nói vẫn khuôn mặt không cảm xúc, nó như chai sạn với cuộc sống, đối với nó sống trên đời này thật là kinh khủng. Nó cũng không đếm nổi số lần nó chuyển trường nữa, nó sống khép kín với tất cả mọi người hầu như không ai biết cuộc sống bên trong nó như thế nào.
Lưu ý: Truyện được đưa lên với mục đích chia sẻ phi lợi nhuận trong cộng đồng yêu thích tiểu thuyết, đồng thời giúp đỡ các bạn không có điều kiện đọc truyện do giới hạn về ngôn ngữ, địa phương, hay điều kiện tìm mua sách.... có thể tiếp cận tác phẩm.
Truyenngan.com.vn không chịu trách nhiệm về bản quyền tác giả cũng như bản quyền chuyển ngữ. Truyenngan.com.vn tôn trọng các dịch giả, cộng đồng yêu thích tiểu thuyết cũng như những bạn đã biên tập, gõ lại truyện và tạo ebook tại các nguồn truyện lớn như e-thuvien, Stent, tangthuvien... và chủ nhân của các wordpress cá nhân khác bằng cách đề tên dịch giả, biên tập và người làm ebook.
Tất cả ebooks trên truyenngan.com.vn - mục tiểu thuyết đều được download miễn phí.
Nhóc, tôi yêu em thật rồi
Tác giả: Sahy0_0
Chương 1

Anh cưa em nhé, được không?

Em giật mình. Lâu rồi không ai gọi tên em...Dường như cuộc sống bây giờ người ta ít gọi tên nhau lắm. Có những khi em tự hoài nghi, không biết nhưng người đang đối thoại với mình, cười với mình, thậm chí cả những người ghét mình, giận mình, họ có còn nhớ tên của mình không...
***

Em đứng đợi anh. Không rõ là bao lâu. Nhưng mưa lúc nào em cũng không biết. Em không mang theo ô, cũng chẳng cầm theo điện thoại vì nó đã hết sạch pin từ trưa, mà nhà lại bị mất điện nên không sạc được. Em cứ đứng ở chỗ đã hẹn anh từ tối qua, không trú mưa đâu cả, đứng nguyên ở tán cây bằng lăng, sợ anh tới lại mất công tìm em.
Mưa vừa ngớt. Anh xịch xe trước mặt. Em giật mình ngẩng lên và cười như được lập trình sẵn. Câu đầu tiên của anh – em cứ tưởng là một lời xin lỗi tới muộn. Nhưng không, mặt anh cau có, xuống xe xoa cái đầu hơi ươn ướt nước của em:
- Ngốc nghếch này! Em đứng đây cả lúc mưa à?
- Vâng!
- Em mà ốm nữa là anh chết luôn đấy! Em nhìn anh. Lại cười. Em nghĩ, chắc những người quan tâm tới em đều nói như anh thế này cả thôi! Thật ấm áp!
- Anh gọi điện thoại cho em mà không được. Xe anh nổ lốp giữa đường phải đi vá. Khổ thân em!- Không sao... Giờ mình đi đâu?
- Về nhà!- Hả?
- Em ướt như thế không đi chơi được đâu!
- Ướt một chút thôi. Cứ đi đi, trên đường đi tự nó khô.
- Không!
- Có!
- Không!
- Em-nói-có-là-có!Anh đèo em đi.
Trên đường đi cứ cằn nhằn gì đó em nghe chẳng rõ nữa. Vì em còn mải để ý một cái xe tải chở lợn đi đằng trước. Có một con cứ ngóc đầu, ngóc mõm ra khỏi lưới bao quanh xe. Trông tội nghiệp hết sức.
- Anh ơi! Cứu con lợn kia đi!
- Sao mặt nó buồn thế nhỉ!
- Anh cũng cảm thấy thế à?
- Ừ... Nhưng mà anh không cứu được nó đâu. Anh cứu được mỗi con heo ngồi sau xe anh thôi! Mà không biết có cứu được không...- Sao lại thế?
- Vì con heo này cứ buồn buồn suốt từ lúc anh cứu tới giờ. Có khi phải trả nó lại...
- Haha. Anh láu cá kinh khủng ý nhé!
Anh đưa em tới cà phê Tara. Gọi cho em một cái pizza hoa quả và một cốc mãng cầu dầm. Em ngạc nhiên vì tại sao anh vẫn nhớ gu ăn uống của em thế dù hình như đã hơn nửa năm rồi anh với em không đi chơi cùng nhau! Nhưng chưa kịp hỏi anh, thì quán mở Chênh Vênh của Lê Cát Trọng Lý, đâm ra em bị chìm vào cảm giác trống rỗng. Tiếng lanh canh của thìa chạm vào cốc cà phê đá anh đang khuấy lẫn vào tiếng guitar buồn làm em thấy mình không ngon miệng lắm!
- Lần nào nghe bài này em cũng thấy chênh vênh theo!
- Em nhạy cảm lắm! Anh nghi ngờ những lúc như thế có động đất đấy!
- Bó tay! Mà... anh có thấy chán khi phải chơi với một đứa nhạy cảm như em không?- Không! À, hình như là thích chứ không chán đâu!
Bên ngoài bắt đầu quang mây. Đường khô từ bao giờ. Không gian dịu nhẹ và hiền lành lạ kì. Em thích ngồi ở đây, vì quán cà phê này không có cửa kính. Có thể nhìn được ra ngoài trời rất rõ và cảm nhận tiết trời rất nhanh. Em với tay lấy giấy ăn, vô tình sượt qua cái điện thoại của anh để trên bàn. Nó rơi xuống đất đánh cạch một cái làm em kêu lên "A!". Em cắn môi nhìn anh vẻ biết lỗi và cúi ngay xuống nhặt điện thoại lên xem xét tình trạng của nó. Em nghĩ anh sẽ xót lắm, vì cái điện thoại này khá đắt tiền. Nhưng anh vươn người về phía trước cầm tay em, câu đầu tiên anh cất lên là:
- Em có sao không?
Gì cơ? "Em có sao không" á?
Em tưởng mình nghe nhầm. Phải là cái điện thoại có sao không chứ! Anh bị sao vậy?Anh đỡ cái điện thoại từ tay em và chỉ vào mấy chỗ sờn sờn vết sơn làm nó gồ lên những góc cạnh trên đầu điện thoại:
- Đây này. Lần trước anh làm rơi nên nó bị thế này. Nếu sượt tay qua sẽ bị sờn da và khá đau đấy! Da em lại mỏng nữa. Em không sao chứ?
Em bật cười, thấy mũi mình hơi cay cay. Em cũng thấy ngạc nhiên và vui nữa. Em đã từng chứng kiến rất nhiều trường hợp chồng xót của hơn xót vợ, bạn trai xót của hơn xót bạn gái, anh trai xót của hơn xót em mình. Tuần trước thôi, hàng xóm nhà em có cô đi LX va quệt vào một xe khác. May mà cô ấy không xước xát gì to tát. Thế mà về nhà kể lại, thứ đầu tiên anh chồng làm là chạy ngay ra xem cái xe, kêu ầm lên về chỗ sơn bị xước nham nhở.
Em nhìn anh. Anh tiếp tục uống cà phê và đưa mắt nhìn mấy bức tranh mới treo trên tường của quán! Anh vẫn thế! Dù tám năm trôi qua, dù tám năm em chơi thân với anh, nhưng chưa bao giờ em thấy anh giảm bớt sự quan tâm ân cần dành cho em. Những ngày bé mình nằm dài trên căn phòng áp mái nhà anh ngắm cầu vồng. Những khi chơi cầu lông buổi sáng, đi qua những tán cây ướt nước, anh rung cho nước rơi xuống ướt người em. Những khi em buồn anh ở bên yên lặng lắng nghe. Những khi em ốm anh kể truyện cười làm em đỡ mệt bao nhiêu.... Em thấy anh thân thương quá! Chưa bao giờ thấy anh lại gần em đến thế!Gánh hoa rong ai để bên kia đường làm em chú ý. Em đẩy cái ghế lùi ra sau một chút để không vướng cái cột điện che tầm mắt.
Ồ! Hoa cúc vàng, vàng rực cả một góc đường! Em giật mình nhớ ra, thế là trời vào thu rồi đấy! Rồi trời sẽ dịu như thế này, nắng sẽ nhẹ thôi, lá vàng rơi xào xạc đầy đường, hoa vàng người ta chở đi khắp phố. Em sẽ lại đi bộ một mình trên những con đường quen thuộc, hoặc là đi xe máy chầm chậm hít hà không khí mùa thu.
- Anh này, tối hôm kia đang ngủ, tự dưng em dậy...
- Khát nước à?- Không. Em dậy xong ngồi ngơ ngẩn rồi em khóc. Điên thế chứ! Tự dưng lúc ý em cảm thấy cô đơn kinh khủng.
- Sao không gọi điện thoại cho anh?
- Muộn rồi. Mà kể cả sớm hơn thì em cũng không gọi cho ai cả. Vì lúc khóc, em không nói được gì đâu, kể cả câu Alô!...
- Em mệt mỏi gì à?
- Không! Tự dưng em khóc vì thấy cô đơn thôi! Ngớ ngẩn anh nhỉ! À, thực ra thì em cũng thấy ngại ngại, sợ sợ khi gọi cho người khác. Người ta chắc sẽ thấy phiền lắm khi bị nghe than thở lúc nửa đêm.
- Em ấy, lúc nào cũng một mình chịu đựng, lúc nào cũng tự nghĩ sai hết cả thôi! Em làm những người yêu quý em lo lắng lắm!
Em mỉm cười không đáp trả, mắt nhìn vào bức tranh treo trên tường ngay sau lưng anh. Một đứa trẻ con đang ngồi vắt vẻo trên lưng trâu thổi sáo với nền trời màu cam. Tự dưng em nhận ra đã lâu lắm rồi mình không ngắm cảnh hoàng hôn. Em thấy mình sống nhanh quá và mình cũng lười quá!
Mùa thu...bao giờ cũng thế! Nó làm lòng em trùng xuống, nghĩ những điều vẩn vơ, buồn những nỗi buồn không nguyên do, lãng đãng những tâm sự chẳng đầu chẳng cuối! Ngay lúc này đây, không như mùa thu năm ngoài, em không thèm được dựa đầu vào vai chàng trai nào hết, không thèm được khoác tay ai đó đi dưới trời thu, cũng không thèm được ôm thật chặt. Em ngồi đây, bên cạnh em là người anh tốt nhất trên đời, một người lúc nào cũng đem lại cho em cảm giác yên bình, ấm áp.
Em thấy trong mắt anh nhiều điều muốn nói. Em tự cảm thấy thế. Nhưng em lại không hỏi anh, em chi muốn ôm lấy cả gánh hoa cúc vàng rực bên kia đường thôi, rồi chạy tung tăng một mình trên cánh đồng lau lộng gió, mong ước mình được bay lên nhẹ bẫng như những thiên thần.
- Ngày học cấp một em luôn muốn mình là thiên thần.
- Thế à? Anh tưởng em muốn là công chúa?
- Là một thiên thần mang hạnh phúc và niềm vui đến cho người khác. Nhưng lớn rồi em biết mình sẽ chẳng trở thành một thiên thần được...
- Sao?
- Vì em chỉ mang tới lo âu và mệt mỏi cho người khác thôi!
- Tại sao lúc nào em cũng nói thế?
- Đó là sự thật mà... Làm gì có một thiên thần nào lại thế đâu anh!
- Không gọi là thiên thần. Nhưng em được gọi là thiên thần đặc biệt. Thật đấy! Một thiên thần đặc biệt đến nỗi cả quỷ sứ cũng muốn được ở bên để che chở.
Anh đưa em ra cánh đồng hoa – nơi vài năm trước em, anh và lũ hàng xóm hay tới chụp ảnh. Trời tối. Ánh đèn từ xa hắt lại không đủ sáng để nhìn rõ cảnh vật. Những đám cây đua nhau vươn mình lay động trên nền trời xanh đen, như bức tranh của một đứa trẻ mới tập vẽ. Sao kim sáng lóe một góc, nhưng trông đơn độc lắm! Gió thổi mạnh làm tóc em hơi rối.Anh tắt máy xe. Không gian đột nhiên yên ắng, dễ chịu vô cùng. Có cảm giác như thời gian đang quay về những ngày thơ bé, như thế giới lúc này chỉ có anh và em thôi!
Em đứng xa anh một chút, hít một hơi dài không khí buổi tối mùa thu và lẩm nhẩm: I'm walking in a field on another planet with a boy. Like always, I can't make out his face. The air felt somehow nostalgic. Nói thầm vu vơ tới đó, em quay lại nhìn anh. Không rõ mặt nên không rõ anh đang vui hay buồn... Nhưng vai anh trùng xuống, trông cô độc lắm!
- Thỉnh thoảng em có thói quen soạn tin nhắn nhưng không gửi cho ai!
- Một dạng nhật ký của em đấy hả?
- Vâng! Có lẽ thế!
- Em biết không...
- Dạ...
- Chỉ cần em chịu nhìn xung quanh một chút, mở lòng ra một chút, thì em sẽ không bao giờ như thế này đâu!
- Này anh, em thấy năm ngoái mùa thu, anh với em đi chơi vui hơn, không buồn buồn như năm nay đâu!
- Hương à,...- Dạ!
Em giật mình. Lâu rồi không ai gọi tên em. Thỉnh thoảng em có tự gọi tên mình. Đại loại như: "Hương ơi, cố lên!", "Hương ơi, mày làm được", "Hương ơi, mày sẽ hạnh phúc thôi!"...Dường như cuộc sống bây giờ người ta ít gọi tên nhau lắm. Có những khi em tự hoài nghi, không biết nhưng người đang đối thoại với mình, cười với mình, thậm chí cả những người ghét mình, giận mình, họ có còn nhớ tên của mình không...Anh quay mặt sang phía em. Không biết do em hơi mệt hay ánh đèn cao áp từ xa hắt lại, mà mắt anh cứ long lanh như trong truyện tranh của Nhật Bản.
- Hương à,...
- Vâng!
- Anh cưa em nhé, được không?
Septiny

Tuyển tập truyện cười tình yêu - Phần 1

Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2014

Gánh chịu một mình
Trời mưa. Một cặp vợ chồng đi ngoài phố. Người chồng cầm ô che mưa một mình, người vợ bực tức gắt.
- Anh chỉ biết có mình! Em bị ướt hết cả rồi mà anh không đau khổ sao?
- Em yêu! Em bị ướt anh rất đau khổ, còn nếu anh bị thì em lại đau khổ!… Vậy hãy để anh gánh chịu đau khổ một mình.
Không thể đọc được
Ông bác sĩ hỏi cô gái đang lấp ló ở cửa phòng:
- Này cô, cô đến khám gì?
- Dạ, em không khám ạ! Em đến nhờ bác sĩ tí việc.
- Xin cô cứ nói.
- Dạ, em nhờ anh đọc hộ bức thư của người yêu em mới gửi về.
- Thư của cô sao lại nhờ tôi đọc, cô không biết chữ à?
- Dạ, em biết chữ, nhưng vì người yêu em cũng là bác sĩ nên mới đến nhờ anh.
Vì sao lại thế ?
Adam và Eva sống bên nhau rất hạnh phúc. Một bữa gặp Đức Chúa, Adam hỏi:
- Thưa Đức Chúa, Eva thật xinh đẹp. Tại sao Người lại làm cho nàng đẹp thế?
- Để lúc nào con cũng muốn ngắm nàng.
- Làn da của nàng mới mịn màng làm sao!
- Để con lúc nào cũng muốn chạm vào nàng chứ!
- Nàng có một mùi thơm thật dễ chịu.
Không cần nhiều đến thế
Một triệu phú trẻ nói với cô đào xinh đẹp mà anh ta đang chết mê chết mệt:
- Em nghĩ thế nào nếu hai ta cùng nhau tiêu tiền của anh?
- Được thôi!
- Anh muốn suốt đời chúng mình làm như vậy!
- Em không nghĩ là phải tốn nhiều thời gian đến thế để tiêu hết tiền của anh
Chả dại nữa
- Anh yêu, hãy kể cho em về những mối tình nồng thắm trước đây của anh đi!
- Em thông cảm, anh không muốn dại dột một lần nữa.
- Anh nói vậy là sao?
- Vì các cuộc tình trước đây đều kết thúc bằng việc kể chuyện đó.
Đằng nào cũng thế
Một cô gái hỏi người yêu:
- Nếu được chọn 1 triệu USD hoặc em, anh sẽ chọn đằng nào?
- Chàng thở dài: Đằng nào cũng thế. Anh lấy một triệu USD.
- Vậy là anh không yêu em?
- Có chứ! Nhưng nếu anh chê tiền, thì em cũng bỏ anh thôi, vì chả ai lấy một thằng đần như vậy.
Ba chủ đề trong buổi hẹn hò
Một chàng trai lần đầu tiên hò hẹn với bạn gái, không biết sẽ nói chuyện gì, cậu ta hỏi ý kiến người cha và nhận được lời khuyên:
- Có ba chủ đề luôn hiệu quả: thức ăn, gia đình và triết lý sống.
- Họ gặp nhau, sau vài phút im lặng khó nói, cậu ta vào đề: Em có thích rau dền không?
- Không! Cô gái đáp và ngồi thừ ra.

Lee Chul full phần 488: Tiêu chuẩn của đá thần

Thứ Bảy, 31 tháng 5, 2014

Đâu phải điều ước nào cũng được..
Lee Chul full phần 488: Tiêu chuẩn của đá thần
Nguồn tổng hợp internet

Computex 2014: Acer ra mắt smartphone KitKat giá rẻ

Ngoài loạtsản phẩm mớira mắt tại Computex đang diễn ra ở Đài Loan, Acer cũng giới thiệu thêm thành viên mới thuộc dòng Liquid có tên Z200 hướng đến phân khúc giá rẻ.
Computex 2014: Acer ra mắt smartphone KitKat giá rẻ
Acer Liquid Z200 chỉ được trang bị cấu hình ở mức khiêm tốn, bao gồm màn hình 4 inch độ phân giải WVGA, VXL lõi kép MediaTek MT6572M, RAM 512 MB, bộ nhớ trong 4 GB và pin 1300 mAh. Máy chạy trên nền tảng Android 4.4 KitKat, hỗ trợ kết nối 3G, 2 SIM và âm thanh DTS Studio.
Phía sau máy tích hợp camera 2 Mpx với các tính năng chụp ảnh như chụp toàn cảnh, chụp liên tục và tự động nhận diện nụ cười.
Computex 2014: Acer ra mắt smartphone KitKat giá rẻ
Một tính năng đặc biệt tiện dụng trên Z200 là Acer Quick Mode, phần mềm cho phép điện thoại có thể thiết lập ở 4 cấu hình thích hợp, bao gồm Basic Mode cho trẻ, Easy Senior Mode cho người cao tuổi, Classic Mode cho người mới làm quen smartphone và Keypad Mode dành cho người chủ yếu dùng điện thoại để gọi.
Máy sẽ được bán ra trong quý 3 với giá bán chưa được tiết lộ, nhưng hứa hẹn có mức cạnh tranh. Người dùng có thể mua phụ kiện Flip cover cho máy.
TheoSlashGear

Ngốc à ! Anh Yêu Em !

Tóm tắt truyện:
* Tác giả: Uyên Dorae
* Thể loại: Truyện teen
* Nhân vật:
。Girl:

- Tố Quyên (Eli - tên khi ở Anh ): 17 tuổi. Tiểu thư của tập đoàn Quens chuyên sản xuất và kinh doanh đá quí lớn nhất châu Á và châu Âu. Mẹ là người Việt còn ba là người Anh, mẹ đã mất sau một tai nạn xe, hiện đang sống cùng ba và anh trai tại Anh quốc. Xinh đẹp cực kì, nụ cười rất đễ thương, nét mặt có chút lai tây nhìn rất xinh, nhưng chiều cao thì lại khiêm tốn( chả bù cho cái mặt tí nào). Tính tình thì như trẻ con lên 3, ham ăn ham uống, mít ướt thấy sợ, nhưng đôi khi lại rất nhạy cảm và trầm tính... Từng là bạn gái của Trí Hưng.
( ảnh nhân vật) 


- Quỳnh Thư: 17 tuổi. Gia đình được xếp vào loại có bề thế và quyền lực, tiểu thư của tập đoàn lớn là đối tác làm ăn lâu năm của tập đoàn Quens nên rất thân với Eli và là bạn từ nhỏ . Rất xinh đẹp, là hot girl của khối 11 trường cấp 3 Star. Có sở thích đặc biệt làmua sắm và ' buôn dưa lê ' cùng với nó ( Eli đấy). ĐAng là bạn gái của Ron.
(hình nhân vật) 



- Như Ngọc : 18 tuổi. LÀ chị họ của Eli. LÀ con một của công ty chuyên về thời trang lớn và uy tín nhất châu Á. Phải nói là rất đẹp, là hot girl hàng đầu của các trường cấp 3, lực học cực giỏi. Tính cánh thì hơi lì một lí, cũng rất giang hồ, nhưng lại có ước mơ là trở thành nhà thiết kế thời trang nổi tiếng. Mọi người trong trường Star đều nghĩ rằng Như Ngọc và Minh Phong là một cặp nhưng thực sự họ chỉ là bạn thân mà thôi.
( hình nhân vật) 


- Yến Hương: 16 tuổi. Gia đình giàu có và cũng có địa vị cao trong giới nhà giàu. Cũng xinh đẹp nhưng không bằng Eli và Pum. Tính cách thì điệu đà, chảnh chọe, lúc nào cũng nghĩ mình là nhất. Luôn tìm cách hại Eli. Rất thích hắn (Phong í).
(hình nhân vật) 


。Boy:

- Minh Phong ( Kevin): 18 tuổi. Là thiếu gia của tập đoàn hùng mạnh JP chuyên kinh doanh về khách sạn, nhà hàng, bất động sản,... lớn nhất châu Á và châu Âu. Đẹp trai không thể chê vào đâu được, body chuẩn không cần chỉnh, giỏi võ cực, học cũng rất siêu nhưng rất lạnh lùng, giang hồ nữa. Là hot boy số 1 của các trường cấp 3. Bị mọi người hiểu lầm là bạn trai của Như Ngọc ( ở trên mình có nói rồi í).
(hình nhân vật) 


- Hòa An( Ron): 18 tuổi. LÀ thiếu gia của một gia đình giàu có và cũng là đối tác làm ăn lâu năm của tập đoàn Quens. Là bạn thân của Eli và Thư từ nhỏ. Đẹp trai, học giỏi. giỏi võ. Có chút dính dáng đến bọn giang hồ, là hot boy của khối 12. Đang là bạn trai của Thư.
(hình nhân vật) 


- Tố Huy( Ken): 20 tuổi. Là anh trai của Eli. Đẹp trai không thua gì mấy người kia( anh nào em nấy ). đẹp trai, giỏi võ, từng là chùm giang hồ. Có cảm tình với Thư.
(hình nhân vật) 

- Trí Hưng: 18 tuổi. Gia đình giàu có, đẹp trai, nhưng tính cách thì xảo trá, sở khanh ( vì từng làm cho Eli đau khổ đấy). luôn muốn cạnh tranh với Kevin.
(hình nhân vật) 

Là lần đầu mình viết truyện nên còn nhiều thiếu sót. các bạn đọc rồi ủng hộ mình nhé^^


Read more: Mời Bạn Đọc Chương 1


Nguồn : SanTruyen.Com

Ngốc à ! Anh Yêu Em ! Chương 8

Chap 8 - Thực sự anh là loại người như thế nào chứ??

Hắn dừng xe tại một quán bar nổi tiếng. Nó bước vào trong cùng với Ngọc và hắn. Phải nói là đối với nó nơi này như địa ngục vậy, nhạc thì mở to muốn nổ cả lỗ tai, ánh sáng thì nhấp nháy liên tục nhìn mà nhức cả đầu, người thì đông như hội chợ lại còn phải đi kế bên hắn nữa, nó nổi hết cả da gà lên. Nó và Ngọc ngồi ở cái quầy gần sàn nhảy, còn hắn thì đi đâu đó nó cũng không để ý.
Một lúc sau hắn quay lại
-Xong xuôi hết chưa - Ngọc hỏi hắn
- Ok cả rồi - hắn vẫn lạnh lùng
- Ừ, vậy thì về thôi, ở đây chắc em khó chịu lắm ha - Ngọc quay sang hỏi nó
- Dạ.. chị
- Thôi ra ngoài đi
Nó bước ra tới cửa thì quên mất điện thoại còn để ở trong quầy nên nó vội chạy vào mà quên nói cho Ngọc và hắn biết. Bước vào trong nó kiếm được điện thoại tính chạy ra ngoài thì bị một đám người to con nhìn giống côn đồ chặn lại
- Chào cưng, đi chơi với tụi anh không hả - một tên trong đám đó nói
- Cám ơn, tôi bận rồi - nó liền tính bước qua tụi đó thì bị tên đó chặn lại
- Cưng đi đâu mà vội thế để anh chở đi này- tên đó tiến lại gần nó hơn nữa, nó hoảng quá liền dẫm vào chân tên đó, lúc này tên đó thực sự tức giận
- Cái con quắt này, mày biết mày vừa làm gì không hả - tên đó lao tới kéo nó ra một chỗ tối om dăng sau quán bar, nó cố vùng vẫy và la lên nhưng do tiếng nhạc quá to với lại tên đó quá mạnh, đẩy mạnh nó vào tường tên đó tiến sát vào người nó rồi định cưỡng hôn nó, lúc này nó thực sự hoảng sợ,nó đang cố đẩy tên đó ra và kêu cứu thì..BỐP.. tên đó ngã xuống đất và người đánh chính là..MINH PHONG
- Cô không sao chứ- hắn lạnh lùng hỏi nó
Nó hoảng sợ không nói được nên lời chỉ khẽ gật đầu,Ngọc lúc này vội vàng chạy đến hỏi han nó, hắn liền xông ra đấm tên đó mấy phát làm tên kia choáng váng
-Mày được lắm,Kevin, chờ đó - tên đó nói rồi chạy đi
- Quyên, em có sao không, tên đó có làm gì em chưa?? - Ngọc lo lắng hỏi nó
- Em không sao đâu, chỉ hơi sợ chút thôi, cám ơn chị nhiều nhé - nó gượng cười để cho Ngọc yên tâm
- Không sao cái gì chứ, tự nhiên em chạy đi đâu làm chị với Phong đi kiếm nãy giờ, em biết chị lo lắm không hả?? - ngọc quát nó
-Dạ..tại em quên điện thoại nên vào lấy..với lại em nghĩ vào rồi ra ngay nên...- nó ngập ngừng
- Thôi, không sao là được rồi, về thôi- hắn lên tiếng
Trên xe
- Phong này, ông chở dùm tui nhỏ Quyên về nhá - ngọc nói với hắn
- À.. thôi khỏi đi chị em đón taxi về được rồi cũng không xaa mấy mà - nó vội từ chối
- Không được, giờ khuya rồi nên nguy hiểm lắm, mắc công lại giống hồi nãy, em cứ để Phong chở về đi , mai tụi chị sẽ tới đón em đi học
- Nhưng mà..
- Cũng được - hắn nói rồi khẽ lườm nó một cái qua kính chiếu hậu làm nó câm luôn
Hắn chở nó về theo sự chỉ dẫn của nó, xuống xe nó liền cám ơn hắn
- Cám ơn anh đã chở em về, với lại chuyện hồi nãy em..
- Không có gì, muộn rồi, vào đi - hắn cắt ngang lời nó bằng giọng nói lạnh lùng nhưng nó cảm nhận được có một chút sự quam tâm trong lời nói sắc lạnh đó
Hắn lái xe đi, nó bước vào nhà, nằm trên giường và nghĩ lại chuyện hôm nay, quả là một ngày mệt mỏi, nó bỗng suy nghĩ về hắn '' Rốt cuộc..anh là loại con người như thế nào chứ..???''

Hết chap 8 ---


P/s: Truyện đang được Tác giả viết và chúng tôi sẽ cập nhật sớm nhất

Ngốc à ! Anh Yêu Em ! Chương 7

Chap 7


Ra về
- Mày đi taxi về hả Quyên - Thư hỏi nó
- Ừ
- Vậy về chung với tao nè
-Thôi khỏi, mày về với anh Ron đi, tao đi taxi được rồi, với lại tao còn phải đi mua ít đồ nữa
- Ừ, vậy thôi tao về trước đây có gì tối nay tao qua nhà mày chơi nha - Thư vẫy tay bye nó rồi chạy ra cổng về với Ron
- Ok, bye mày
Nó nói rồi bước ra cổng trường đón taxi, đang đứng đợi thì
-Quyên, em đi bằng gì về vậy - Ngọc hỏi nó
-Dạ em đón taxi
- Sao?? chị tưởng đi bằng xe của nhà em chứ, bộ ông Huy không biết quan tâm đến em gái mình à
-À không phải đâu chị. Tại mấy ngày nữa anh Huy về Việt Nam rồi ảnh chở em đi học luôn cho tiện đấy
- Thì ra là vậy, làm chị tưởng ông Huy nhà mình hết quan tâm đến em gái cưng rồi chứ- Ngọc cười ghẹo- À vậy thì em về với chị luôn nè
- Dạ thôi, vậy phiền chị lắm
-Có sao đâu mà, tiện thể 2 chị em mình đi chơi tí, lâu rồi mới gặp mà em từ chối chị là sao
- Ừm..vậy cũng được hì
-Ok, quyết định vậy nha
Đang nói thì bỗng có một chiếc xe đời mới chạy từ trong trường ra (mình k biết xe hiệu gì hết nên nói ngắn gọn vậy thui nhá) và người lái chính là..MINH PHONG
- Ông nghĩ sao mà giờ này mới ra vậy hả, biết tui đợi nãy giờ bao lâu rồi không?- Ngọc cáu với hắn
- Vậy là nhanh nhất có thể rồi, lên đi, ủa mà chúng ta có khách à- hắn nói rồi đưa mắt liếc qua nó
- À ừ, Em tui thì cũng là người quen ùi, thôi lên đi Quyên - Ngọc quắc tay nó
- À..dạ- lúc đầu nó cứ nghĩ là chỉ đi với chị Ngọc thui, ai ngờ lại phải đi với cái tên khó ưa này- Mà chị ơi, nói dùm với bạn chị chạy chậm chậm được không chị- nó nói nhỏ vào tai Ngọc
-Uả..sao..à chị nhớ rồi- Ngọc như nhớ ra chuyện gì rồi cũng làm theo lời nó
-Ông chạy chậm dùm tui nhá, hôm nay nhức đầu quá
Hắn chả hiểu gì cả, bình thường thì bắt chạy nhanh hết cỡ, hôm nay lại dở chứng bắt chạy chậm
- Mà giờ mình đi đâu vậy chị - nó hỏi vì vẫn chưa biết 2 người này đưa mình đi đâu
- Quán bar thẳng tiến - Ngọc nói giọng hào hứng

Hết chap 7 ---

Mời bạn đọc chương 8

Ngốc à ! Anh Yêu Em ! Chương 6

Chap 6 - Gặp lại người quen

Reng..Reng - tiếng chuông nghỉ giải lao lần hai

-Quyên, mày xuống can-tin với tao không? - Thư vội quay xuống hỏi nó
- Thôi tao không..ừ, cũng được -nó định từ chối nhưng cái bụng nó cứ đánh trống từ nãy giờ nên nó cũng đồng ý
Nó với Thư bước xuống can-tin thì khỏi nói độ gây chú ý rồi, đi tới đâu là tụi học sinh cứ chỉ chỏ nói này nói nọ hết lên, làm nó cứ cảm thấy khó chịu. Đang ngồi ăn bánh được mội lúc thì tự nhiên cả cái can-tin nháo nhào hết lên, cả đám bu vào cửa can-tin làm nó chả hiểu chuyện gì xảy ra, còn Thư thì lơ đi xem như chuyện này đã quá quen thuộc xảy ra hằng ngày vậy.
- Có chuyện gì mà tụi nó bu lại ghê vậy mày- nó thắc mắc
- Có gì đâu, ngôi sao xuất hiện thôi à - Thư bĩu môi
- Ngôi sao gì cơ? - nó chả hiểu nhỏ đó nói gì
- Thì là hot boy, hot girl của trường mình ấy, nổi tiếng lắm, nhưng chảnh cực kì
Nó nghe Thư nói vậy thì cũng làm lơ không quan tâm nữa, bỗng..
- Quyên, là em phải không?
-Dạ..? - nó nghe thấy tên mình thì ngẩng mặt lên - Ớ, chị Ngọc- nó đứng phắt dậy ôm chầm lấy Như Ngọc
- Trời oi, không ngờ lại gặp em ở đây- bỗng Ngọc kí vào đầu nó một phát làm nó nhăn mặt lại ôm lấy đầu- Cái con nhỏ này, về lúc nào sao không nói cho chị biết hả?
- Tại em quên thôi chứ bộ, chị làm gì mạnh tay dữ vậy, sưng đầu em rồi nè hix- nó nũng nịu
- Đánh cho bể đầu luôn chứ sưng gì, muốn hem cưng - Ngọc giơ nắm đấu lên hù nó
- í í, em giỡn mà hì hì. Mới gặp lại mà chị đã bạo lực rồi
- Biết vậy là tốt đó- nói xong Ngọc nhìn qua nhò Thư đang tròn mắt ngơ ngác nãy giờ, Thấy vậy nó liền giới thiệu
- Tao quên mất, đây là chị họ của tao, Như Ngọc. Còn đây là bạn thân của em.
- À, chị có biết em, Quỳnh THư hot girl nổi tiếng của khối 11 đây mà- nói rồi Ngọc bắt tay làm quen với THư
- Dạ, em là Thư, bạn thân của Quyên- Nhỏ cũng vui vẻ bắt tay với Ngọc
- Ủa mà..ai đây chị?- nó tò mò khi thấy người đó nãy giờ cứ nhìn mà không nói gì, mặt thì cứ lạnh như băng
- À, là Minh Phong, bạn của chị
-Dạ, chào anh, em là em họ của chị Ngọc, rất vui khi biết anh - nó vui vẻ giơ tay làm quen nhưng hắn vẫn lạnh lùng không phản ứng gì làm nó ê mặt, nó nghĩ người gì đâu mà không biết lịch sự chút nào, vô duyên hết sức
- Thôi kệ đi, em đừng quan tâm, ngồi nói chuyện chơi đi lâu ngày không gặp em rồi -Ngọc kéo nó ngồi xuống nói chuyện luyên thuyên. Hắn cũng ngồi xuống nhưng chả nói gì cả làm nó cảm thấy bực mình.

Hết chap 6---
Mời bạn đọc chương 7

Ngốc à ! Anh Yêu Em ! Chương 5

Chap 5

Nó đang nhớ về kí ức khi trước thì bỗng có tiếng bước chân tiến đến, nó vội quay mặt đi lau nước mắt, thì ra là nhỏ Thư đang hớt hải đi tìm nó nãy giờ.
- Quyên, mày sao vậy? Có chuyện gì à? - thư lo lắng hỏi nó
- Thư..tại sao..tại sao mày lại không nói cho tao biết là..là Trí Hưng học trường này..tại sao mày lại dấu tao..
-Mày gặp hắn rồi ư? - Thư hốt hoảng
- Lúc nãy tao vô tình nhìn thấy thôi - giọng nó nhẹ xuống
Lúc này nhỏ Thư mới hiểu ra tại sao nó lại như thế
- Quyên, cho tao xin lỗi, khi mày nói sẽ chuyển vào trường tao đã muốn nói cho mày biết nhưng khổ nỗi Ron lại cản tao..chắc có lẽ anh ấy muốn mày mạnh mẽ hơn..
- không..không.. mà đừng nói nữa tao không muốn nghe- nó bịt tai lại lắc đầu mà nước mắt cứ tuôn ra
- Nghe tao nói đã Quyên à, mày không nên như vậy, hãy đối diện với sự thật đi, chuyện đã qua lâu rồi, hắn không đáng để mày phải khổ sở như vậy đâu. Tao không muốn nhìn thấy mày suốt ngày đau khổ như 2 năm trước, hãy mạnh mẽ lên, rồi mày sẽ quên dược thôi..- Thư ôm lấy nó chấn an
-Tao biết chứ..tao biết là tao không thể đau khổ mãi được..nhưng mỗi khi nhìn thấy Trí Hưng tao lại không thể kiềm chế nổi..tao..đau lắm..
Thư như hiểu được nỗi lòng của nó
- Thôi chuyện này tính sau đã, bây giờ mày nghe lời tao, lau nước mắt đi rồi vào lớp cũng sắp đến giờ vào rồi- Thư khuyên nó
-Uk, tao biết rồi- nó lau nước mắt cố gượng cười nhưng trong lòng thì đau lắm
Suốt tiết học đó nó không chú ý nghe giảng gì cả, ánh mắt nó cứ nhìn ra cửa sổ rồi nghĩ vẩn vơ, Thư quay xuống nhìn con bạn mình như vậy cũng buồn lắm, muốn làm gì an ủi cho nó nhưng biết làm sao bây giờ.

Hết chap 5---
Mời bạn đọc chương 6

Ngốc à ! Anh Yêu Em ! Chương 4

Chap 4 - Nỗi đau trỗi dậy

Nó chạy thật nhanh mà không biết mình đang chạy đến đâu, nước mắt nó rơi..vì nó vô tình gặp lại người con trai năm xưa..người đã làm nó đau khổ..

2 năm trước

- Mình chia tay đi
-Nhưng...tại sao chứ? - nó ngơ ngác hỏi vì không hiểu gì hết
- Không cần biết - hắn lạnh lùng ( hắn là ý chỉ Trí Hưng)
- Anh phải cho em biết lí do chứ - mắt nó đã rưng rưng
- Muốn biết lí do à.. đơn giản thôi. Tôi không yêu cô
- Nhưng...
- Không nói nhiều,từ nay đừng làm phiền đến cuộc sống của tôi nữa- nói rồi hắn vô tâm quay lưng đi, bỏ mặc nó đang chết đứng ở đó
Nó đau.. đau nhiều lắm. Cuộc tình mà nó đã chân trọng và bảo vệ suốt bao lâu qua, giờ đã tan biến chỉ vì một tên sở khanh. Đúng, hắn là một tên sở khanh, đáng ghét, chết tiệt mà nó đã yêu thương hơn chính cả bản thân nó...Giờ nó không biết làm gì..chỉ một mình đứng đó..Dường như bây giờ nó đứng còn không vững nữa..nó ngã xuống..nước mắt tuôn rơi không ngừng..
''Một chút thôi...!
Hãy cho em cảm thấy là anh vẫn đang còn yêu em...
Hãy cho E cảm nhận được ấm áp từ trái tim anh..
Một chút thôi...!
Cho em có lại cảm giác được yêu thương như trước...
Xin đừng bỏ rơi em..xin anh..''
Những suy nghĩ duy nhất mà nó có thể nghĩ được lúc này..nó hiểu được hạnh phúc mong manh lắm, chỉ một giây giút thôi cũng sẽ khiến mọi thứ tan biến và nó đã đánh mất mọi thứ..chính là.. tình yêu đầu cuả nó..Trở về nhà với khuôn mặt vô hồn, mọi người đều lo lắng cho nó nhưng nó không nói gì cả, chỉ suốt ngày giam mình trong bốn bức tường rồi đau khổ, nó như muốn khóc thét lên để thỏa nỗi đau nhưng nó biết dù làm gì cũng không thể thay đổi.. Và rồi nó đã nghe lời ba và anh hai qua Anh sống một thời gian để quên đi mọi chuyện..Trong thời gian sống bên Anh nó cứ nghĩ rằng sẽ quên được và đã quyết định quay về nhưng rồi khi gặphắn tim nó lại quặn đau một lần nữa...vì hắn...

Hết chap 4 ---

Mời bạn đọc chương 5

Ngốc à ! Anh Yêu Em ! Chương 3

Chap 3 - Tình cờ ...

Reng Reng ... tiếng chuông giờ giải lao vang lên
- Quyên, mày đi với tao qua dãy khối 12 không - Thư quay xuống hỏi nó
- Qua đó làm gì, lại đi gặp anh yêu chứ gì - nó bĩu môi
- Hì hì, tất nhiên rồi, qua đó rồi đi xuống căn-tin luôn, nha đi nha - Nhỏ thư ăn nỉ
- Rồi được rồi, đi thì đi
Nó cùng nhỏ Thư đi qua khối 12. Đi tới đâu thì tiếng ồ vang đến đấy, vì bình thường chỉ một mình nhỏ Thư cũng đã đủ làm cho lũ nam sinh điên đảo, giờ lại có thêm nó thì đủ hiểu rồi đấy.
Lớp 12a1- Anh Ron, em lên đón anh nè - Nhỏ Thư vui vẻ gọi Ron
- A, khùng của anh lên rồi cơ à
- hứ, anh nói ai khùng hả, muốn chết à - Thư vừa nói vừa đưa nắm đấm hù dọa
- À có cả Quyên nữa à, mà sao em đứng im vậy - Ron thắc mắc khi thấy nó đừng như trời trồng
- Quyên.. Quyên - Thư la lên khi thấy nó cứ đứng đó mà không nói gì
- À ờ, mày đi xuống căn tin với anh Ron trước đi, tao bận rồi- Nó giậtminh2 nói rồi chạy vội xuống sân sau trường học mà không cho nhỏ Thư kịp nói gì

Hết chap 3 ---

Mời bạn đọc chương 4

Ngốc à ! Anh Yêu Em ! Chương 2

Chap 2 - Trường mới

6h00'- Tại căn biệt thự nhà nó

Cốc cốc cốc ...
- Tiểu thư ơi, đến giờ chuẩn bị đi học rồi - chị giúp việc đứng ngoài nói
-Dạ... em biết rồi - nó vừa ngáp vừa nói
Nó ngồi dậy rồi đi làm VSCN, xong rồi nó mặc đồ đồng phục của trường mà chị giúp việc đã chuẩn bị sẵn rồi bước xuống nhà.
- Tiểu thư, tôi đã gọi sẵn xe taxi rồi, cô ăn sáng rồi đi học. - chị giúp việc
- Dạ cám ơn chị, mà thôi em uống hộp sữa là đủ no rồi lần sau chị đừng làm bữa sáng nữa nhá. - nói rồi nó bước vào tủ lạnh lấy hộp sữa rồi đi ra ngoài
- Tôi biết rồi, thưa cô chủ

___________________________________

Vì hôm nay phải gặp hiệu trưởng để nhận lớp nên nó đi học sớm hơn mọi người. Đến trường nó kiếm phòng hiệu trưởng.
Cốc cốc cốc..
- Vào đi - Cô hiệu trưởng. Nó mở cửa bước vào
- À, có phải là Eli tiểu thư của tập đoàn Quens mới từ Anh về đúng không? - Cô hiệu trưởng nở một nụ cười mỉm khi thấy nó
- Dạ phải ạ - Nó lễ phép
- Ừ. Cô có xem qua hồ sơ nhập học của em rồi, em sẽ học lớp 11a1
- Dạ, cô có thể chỉ cho em biết lớp 11a1 ở đâu không ạ
- À cô quên mất ở dãy giữa, lầu 2, lớp đầu tiên luôn đó em
- Dạ em cám ơn cô - nó nói rồi cúi nhẹ đầu chào cô hiệu trưởng rồi đi ra ngoài
Nó bước lang thang quanh trường mà suy nghĩ vẩn vơ
'' Mong là quyết định quay về đây của mình là đúng...'' Đi lang thang nãy giờ cũng đã gần đến giờ vào lớp, học sinh cũng đã đến đông hơn. Nó bước vào phòng WC rửa mặt thì vô tình nghe thấy tiếng của một đám nữ sinh đang bàn tán gì đó
- Ê, tụi mày biết tin gì chưa, tao nghe nói có con nhỏ nào mới vào trường mình, nghe nói nó là tiểu thư của tập đoàn lớn đó. - Nữ sinh 1
- Tao còn biết là nó mới từ bên Anh về nữa nè - Nữ sinh 2
- Không biết nó có chảnh không ta - Nữ sinh 3
Đang bàn tán thì bỗng có con nhỏ la lên
- Á á.. tụi bay, anh...anh Ron và Quỳnh Thư kìa
Nghe thấy vậy nguyên một đám la ầm lên
- Trời ơiiiiiiii.. Họ đẹp đôi quá đi àaaaa
Lúc này nó vừa đi ra thì nhỏ Thư nhìn thấy nó rồi chạy đến
- Ê Quyên. Sao đi học mà không chờ tao - nhỏ Thư hầm hực
- hì sorry mày nha, tại hôm nay tao đi sớm để gặp hiệu trưởng, làm sao rủ mày được
- Ờ, vậy thôi. Mà lên lớp đi sắp đến giờ rồi đó - Thư định kéo tay nó đi thì...
'' Áaaaaaaaaaaaaaaaa anh Phong, chị Ngọc kìaaaaaaaaaa'' nguyên một đám học sinh hét còn to hơn lúc nãy rồi bu lại cổng trường kín mít làm nó không biết có chuyện gì đang xảy ra
- Thôi tao không vào lớp với mày dược rồi, tao phải lên phòng giáo viên đã - nó nói rồi quay người bước đi
- Uk vậy thôi bye
- Bye

10 phút sau

Cô chủ nhiệm bước vào lớp 11a1.
- Các em, hôm nay lớp chúng ta sẽ có một bạn học sinh từ Ah chuyển về, các em làm quen với bạn nhé - rồi cô vẫy tay ra hiệu cho nó vào lớp.
Nó vừa bước vào thì một tiếng Ồoo vang lên, ai cũng ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của nó
- Xin chào các bạn, mình là Eli, tên tiếng Việt là Tố Quyên, mình mới chuyển vào lớp này mong các bạn giúp đỡ. - nó nở một nụ cười tươi làm nguyên cả đám nam sinh chết lần lượt ( bó tay @@ )
- Được rồi, bây giờ em xuống chỗ ngay dưới bạn Quỳnh Thư đi, bàn cuối đó em - Cô chủ nhiệm
- Dạ thưa cô

Hết chap 2 ---
Mời bạn đọc chương 3

Ngốc à ! Anh Yêu Em ! Chương 1

Chap 1 - Trở về

Bắt đầu từ hôm nay...
Em sẽ không tìm Anh nữa...
Ngày mai...
... Ngày kia...
... Và những ngày sau cũng vậy...
... Xin anh làm ơn hãy biến mất khỏi tâm trí của em... - Những suy nghĩ trong đầu nó cứ lẫn lộn vào nhau...nó không biết phải làm gì...không biết phải làm gì để có thể quên được tên sở khanh đó - người đã làm nó phải quằn quại trong đau khổ suốt 2 năm qua...
_____________________________________

8h30' AM - tại sân bay Tân Sơn Nhất (Việt Nam)

Một cô gái có khuôn mặt khả ái, bước ra từ cửa ra vào dành cho hành khách xuống máy bay...
- Ê . Quyên! bên này nè !
Nó quay về hướng phát ra giọng nói đó và nở một nụ cười tươi thật tươi
- Thư! tao nhớ mày quá điiiiii - nó la lên rồi chạy nhanh đến ôm chầm lấy nhỏ Thư
- Ấy ấy. thả ra, đau tao mày! - Thư nhăn mặt khi bị nó ôm xiết đến muốn nghẹt thở
- Hihi. Cho tao sorry mày nha, tại nhớ mày quá đó. Mày khỏe không?
- Tao vẫn khỏe. Còn mày, à mà thôi nhìn mày là tao biết khỏe như trâu rồi - Nhỏ thư ghẹo nó.
- Mày ngon quá haaaa - Nó hét lên tức tối
- Tao giỡn mà làm gì ghê vậy, bộ không phải mày vẫn khỏe như trâu đấy à.
Nó nhăn nhó trước lời biện minh của con bạn.
- Cái con nhỏ này, đi lâu quá rồi giờ về quên cả anh luôn hả - một giọng nam bỗng cất lên
Lúc này nó mới để ý là nhỏ Thư có đi chung với một người con trai nữa.
- Áaaa. Anh Ronnnn -nó nhào tới ôm chầm lấy Ron rất thắm thiết mà không để ý đến mặt của nhỏ Thư đang nhăn nhó lên.
- Nè nè vừa thôi nhá, tui còn sống và đang có mặt ở đây đó nha - Thư hằn giọng
- hihi mày yên tâm tao biết là của mày mà - nó vội buông Ron ra trước khi nhỏ đó lên cơn điên ( bó tay, gen nhìu quá đó mà @@)
- Biết vậy là tốt đó xiiiiií - Nhỏ nghênh mặt lên nhìn thấy mà ghét
- Thôi thôi. Cho tôi can đi 2 chị, có về không hay là tính ăn trực ở sân bay luôn hả - Ron thúc tụi nó mau mau kết thúc chiến tranh.
-Tất nhiên là phải về rồi, em đói bụng lắm luôn rồi nè- nó vừa nói vừa xoa xoa cái bụng đang đánh trống liên hồi ( đúng là ham ăn mà ).

_____________________________________________

15 phút sau tại quán ăn sáng Susi

- Bác trai vẫn khỏe chứ Quyên? - Ron hỏi thăm về gia đình nó
- Dạ sức khỏe ba tạm thời vẫn ổn nhưng đôi khi còn lên cơn đau tim nên việc công ty đa phần là do anh hai em quản lý. - Nó vừa gắp miếng thịt bự nhét vào miệng vừa nói ( nói chuyện mà vẫn còn ăn uống được haizz ...)
- Ồh lâu rồi anh chưa nghe tin tức gì về anh Huy cả, ảnh sao rồi ? - Ron
- À anh hai em vẫn bình thường, nghe ba nói là ảnh cũng sắp về Việt Nam rồi. - nó nói mà vẫn chăm chú ăn không ngừng nghỉ.
- Sắp về rồi á?? chừng nào ảnh về?? - Nhỏ Thư tò mò hết sức
- Chắc là ngày mai hay mốt gì đó.
- Ừ mà mày tính học trường nào ?
- Học chung với mày.
- Ồh . Vậy là tao sắp có bạn thân học cung lớp ùi hì. - nhỏ Thư cười tươi

Ăn xong

- Quyên em đi xe gì về nhà? - Ron
- Dạ em đón taxi về
- Thôi để anh trở về cho, em về căn biệt thự gần trung tâm thành phố đúng không?
- Dạ thôi em đi taxi được rồi, anh còn phải trở Thư về nữa mà - nó vội lắc đầu từ chối
- Thôi để anh Ron trở mày về chứ mày mới về còn nhớ đường không mà về - Thư
- Trời ạ, tao đi có 2 năm chứ có đi 20 năm đâu mà không nhớ đường.
- Uk vậy thôi tùy mày tao về trước đây,có gì mai gặp ở trường
- OK.

Trên xe

- Anh này, sau 2 năm em thấy nó có vẻ mạnh mẽ hơn trước nhiều anh ạ - Thư nói với Ron
- Sao em nghĩ vậy?
- Em thấy nó có vẻ không còn vương vấn gì về chuyện 2 năm trước nữa , có lẽ nó đã hiểu ra rằng tên đó không xứng đáng với nó. - Thư nói giọng nhỏ lại, đôi mắt có chút buồn khi nói về chuyện đó
- Cũng mong là vậy. - Ron nói ngắn gọn

Hết chap 1 ---
Đọc tiếp chap 2

Tạ Trùng Linh phần 111: Bắt cướp

Hành hiệp trượng nghĩa cũng tốt nhưng thảm..hehe
Tạ Trùng Linh phần 111: Bắt cướp
Nguồn tổng hợp internet

Kim chi và củ cải phần 19: Biện pháp mạnh

Đây là bộtruyện tranhhài Hàn Quốc đang rất hot tại Việt Nam được dịch và biên tập bởi chipka, nhathotinhtuyetvong haivl.
Kim chi và củ cải phần 19: Biện pháp mạnh
Nguồn: Tổng hợp Internet

Truyện bựa ơ cái đệch phần 250

Ôi..cô bạn gái vl của tôi..
Truyện bựa ơ cái đệch phần 250
Nguồn tổng hợp internet

Kim Chi và Củ Cải phần 1224:Bí quyết Hài hước

Tài đánh đàn của anh quá tuyệt..
Kim Chi và Củ Cải phần 1224:Bí quyết
Nguồn tổng hợp internet

Vết nứt của viên kim cương

Một doanh nhân đã mua một viên kim cương khổng lồ ở Nam Phi, kích thước của nó bằng lòng đỏ trứng gà. Người đàn ông rất buồn vì phát hiện ra một vết nứt bên trong viên đá quý này.
***

ng ta đưa viên kim cương cho thợ kim hoàn xem với hy vọng được tư vấn sẽ làm gì với cái vết nứt đó. Ông thợ lắc đầu và nói:
- Viên kim cương này có thể chia ra làm 2 phần, và mỗi phần sẽ đắt hơn chính viên to này. Nhưng vấn đề là chỉ cần một nhát đập bất cẩn là ta có thể sẽ làm vỡ viên đá quý kỳ diệu của thiên nhiên, biến nó thành hai cục đá sứt mẻ. Những viên kim cương ta nhận được sẽ rẻ hơn viên to này rất nhiều, và có thể sẽ chẳng có giá trị gì. Tôi sẽ không liều mà nhận làm việc này đâu. Và những người thợ ở các nước khác nhau cũng kể cho ông những điều có thể xảy ra và cũng không dám giúp ông.
Sau đó ông được mọi người giới thiệu một ông thợ có bàn tay vàng ở Amsterdam. Và doanh nhân này ngay lập tức bay đến Amsterdam để tìm người thợ cao tuổi đó.
Ông thợ ngắm nghía viên đá quý qua kính lúp với vẻ mặt thích thú, và bắt đầu cảnh báo về những nguy cơ có thể xảy ra. Ngắt lời ông thợ, doanh nhân nói rằng ông đã nghe về câu chuyện này quá nhiều rồi và đã thuộc nó làu làu.
Ông thợ đồng ý giúp và ra giá dịch vụ. Khi ông chủ viên kim cương đồng ý, người thợ gọi cậu học nghề trẻ tuổi đang ngồi ở phía sau chăm chú công việc của mình. Cầm viên kim cương, cậu dùng búa đập một nhát dứt khoát, chia viên đá quý ra làm đôi mà không chút rụt rè, rồi đưa cho ông thợ. Doanh nhân quá đỗi bất ngờ hỏi:
- Cậu bé đó làm chỗ ông lâu chưa?
- Mới có 3 ngày. Nó vẫn chưa biết giá trị của viên đá quý này cho nên tay nó không run và rất dứt khoát.
Hãy coi tất cả những việc khó khăn trong cuộc sống đều có thể giải quyết được dễ dàng và đừng vẽ cho mình những chướng ngại vật làm bạn không thể vượt qua.

Maleficent phiên bản teen lần đầu lộ diện Phim Âu

Gần đến ngày "Maleficent" (Tiên Hắc Ám) ra rạp, người xem mới được biết gương mặt của bà phù thủy khi còn đang tuổi thiếu niên.
Kể từ khi Maleficent (Tiên Hắc Ám) khai máy cho đến giờ, khán giả mới được diện kiến hình ảnh của nữ diễn viên nhí Isobelle Molloy trong vaiMaleficent phiên bản teen. Sống trong vương quốc tràn ngập cây rừng nên trang phục của Maleficent bé khá giản dị: váy nâu với trang sức là những chiếc vòng hạt gỗ. Trên đầu cô cũng là cặp sừng cong vút, sau lưng là đôi cánh khổng lồ. Gương mặt tròn trịa của cô bé diễn viên 14 tuổi được trang điểm để trở nên góc cạnh, tương tự như Angelina Jolie.
Maleficent phiên bản teen lần đầu lộ diện
Bên cạnh Maleficent luôn luôn có một cậu bạn thân, người cùng cô chia sẻ vui buồn trong những tháng ngày sống trong vương quốc thanh bình của họ. Không rõ có phải cậu bé chính là người sau này khiến trái tim trong sáng của Maleficent hóa đá, dẫn đến cuộc trả thù bằng việc buông lời nguyền ác độc lên công chúa Aurora bé bỏng hay không.
Maleficent phiên bản teen lần đầu lộ diện
Maleficent phiên bản teen lần đầu lộ diện
Cùng với bộ ảnh, đoạn clip mới từ Maleficent cũng mang đến cho người xem nhiều tình tiết thú vị. Nữ diễn viên Angelina Jolie cho biết cô mê Maleficent từ bé nên rất hào hứng khi biết được thể hiện nhân vật này trong bộ phim mới của Disney. Trong khi bạn diễn Elle Fanning thì ca ngợi: “Cô ấy là người rất quý phái và có một vẻ đẹp mặn mà”.
Maleficent phiên bản teen lần đầu lộ diện
Maleficent tái hiện lại câu chuyện trong phim hoạt hình Sleeping Beauty năm 1959, nhưng dưới góc nhìn của nhân vật Maleficent độc ác. Cốt truyện thay đổi ở điểm: Maleficent không mất 16 năm tìm kiếm công chúa Aurora mà theo dõi cô sát sao trong suốt thời gian đó. Aurora biết là mình bị Maleficent theo dõi, biết bà ta là ai và thậm chí còn gặp trực tiếp Maleficent để nghe bà ta kể về đôi cánh bị đánh cắp và vì sao bà ta căm ghét vua Stefan – cha của cô.
Maleficent phiên bản teen lần đầu lộ diện
Maleficent phiên bản teen lần đầu lộ diện
Phim do Robert Stromberg đạo diễn với kịch bản được Linda Woolverton chấp bút. Maleficent (Tiên Hắc Ám) dự kiến công chiếu ngày 30/5/2014 với định dạng 3D cũng như 2D.
Maleficent phiên bản teen lần đầu lộ diện
Maleficent phiên bản teen lần đầu lộ diện
Maleficent phiên bản teen lần đầu lộ diện
Maleficent phiên bản teen lần đầu lộ diện
Những hình ảnh mới trong phim
Theo Trí thức trẻ

Thật sự em là ai?

Thời gian sau đó tôi và nhỏ thân hơn, trong mắt tôi nhỏ ngày càng trở nên xinh đẹp lạ lùng, cuốn hút và đáng nể phục. Cái bề ngoài nhỏ nhắn trẻ con đó lại chứa đựng những nỗi đau không phải ai cũng có thể vượt qua, nhỏ mang trong mình một sức sống mãnh liệt, một tinh thần lạc quan có thể vớt cả thế giới đang bị nhấn chìm ra khỏi vũng nước lầy, và một tình yêu Sài Gòn nồng cháy. Lúc mới quen nhỏ hay thao thao bất tuyệt đủ thứ chuyện nhưng gần đây nhỏ ít nói và trầm ngâm lắm, đôi lúc có nhắc đến người yêu cũ và đáng ngạc nhiên là việc đó khiến tôi cảm thấy khó chịu. Có chút tình cảm gì đó sâu sắc dần hiện rõ trong tôi dành cho nhỏ, tôi quan tâm nhỏ hơn và đôi phút yếu lòng tôi muốn được ôm trọn nhỏ, muốn được gọi nhỏ là em... Tôi thương cô gái nhỏ nhắn của tôi, tôi thật hận thằng nào đó trong quá khứ của em đã khiến em phải mang trong mình vết thương lòng mà em luôn cố dấu. Và tình thương đó thôi thúc tôi kiếm tìm về thằng tồi trong quá khứ ấy, nhưng sau đó tôi hối hận nhận ra đáng lẽ nên khép chặt tất cả chứ không phải bỏ công sức và yêu thương để mang về trong tôi một mối tơ vò, một nỗi sợ vô hình cho những sự thật kinh hoàng đằng sau cô gái nhỏ bé yếu đuối nhưng luôn tỏ ra mạnh mẽ của tôi. Sự thật là chẳng có thằng tồi nào làm em tổn thương cả, chẳng có “ai đó đã bỏ em mà đi” cả, chẳng có đau đớn nào mà em đã chịu đựng cả. Em như một diễn viên siêu hạng bằng tài năng của mình đã đánh gục tất cả những thằng con trai luôn tỏ ra trải đời như tôi, thực ra thì tôi chẳng phải là đối thủ của em. Đời không trả cát xê nhưng có lẽ nó mang lại niềm vui hả hê cho một cô gái rảnh rỗi và tài năng như em. Tôi vẫn không thể hiểu đâu mới là con người thật trong em? Ngày em khóc lóc trước mặt tôi như một con mèo bị lấy mất miếng cá ngon trên giảng đường, ngày em tự tin sánh bước bên tôi tới lễ cưới, những hình ảnh em cười đùa thao thao bất tuyệt về chuyện trên trời dưới đất, là em của những nốt lặng trầm ngâm, mà cũng có thể là đứa con gái xấu xa đã làm đau trái tim ai đó trong quá khứ? Tôi quyết định tìm đến em để hỏi cho rõ những khúc mắc trong lòng, chả lẽ tôi lại một lần nữa sai lầm khi trao tình cảm chân thành cho em? Nhưng ông trời khéo trêu ngươi, điện thoại em liên hồi “thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…”, tôi sốt sắng lên facebook tìm kiếm, mọi thứ thuộc về em biến mất hoàn toàn như chưa từng tồn tại, có lẽ em đã nghĩ tới ngày hôm nay khi không cho phép tôi add friend với một đứa bạn nào của em… Đêm tháng 5, giữa Sài Gòn mênh mông chật chội, nơi căn phòng nhỏ vắng lặng, cơn gió lạnh lùa vào khiến tôi khẽ rùng mình ôm những trăn trở về em. Tôi tuyệt vọng và chưa bao giờ cảm thấy hụt hẫng như lúc này, em thật sự đã rời xa tôi khi tôi dành cho em yêu thương đong đầy nhất, bây giờ tôi phải lục lại những gì em đã từng dạy tôi cách quên người yêu cũ để quên em? Em sẽ sống cái cuộc sống mà em đang chọn cho tới khi nào và ai là người sẽ khiến em phải gục ngã và dừng chân lại? Tôi không biết, mọi thứ trong tôi hỗn loạn những câu hỏi mà tôi biết mãi không thể có được câu trả lời. Chỉ một điều tôi chắc chắn, rằng tôi bây giờ đã trở thành quá khứ của em!

Thủ thuật tăng tốc độ lướt wap bằng Opera mini

o21Opera đã quá quen thuộc với người dùng mbile. Bất kể điện thoại của bạn là điện thoại nào, từ cấp thấp hay đời cao đều có thể cài đặt Opera mini. Với những chiếc điện thoại Java thông thường, việc cài đặt Opera cũng rất dễ dàng và nhanh gọn. Luôn luôn biến đổi, luôn luôn cải tiến, Opera đã cho ra đời những phiên bản mới nhất dành cho smartphone thời thượng. Với điện thoại Android hay iPhone, Opera giúp bạn lướt web nhanh, tiết kiệm thời gian, tiết kiệm dung lượng và đương nhiên tiết kiệm tiền cho cả người dùng nữa. Không chỉ vậy, việc đưa vào các thanh công cụ quản lý cùng một hệ thống các thư mục và chức năng mới càng giúp Opera thu hút được nhiều người dùng trên toàn thế giới.
Đó là với việc lướt web, còn với wap thì sao? Hãy yên tâm bởi Opera luôn đảm bảo chất lượng duyệt web tốt nhất cho sản phẩm của mình thì không có lý gì Opera lại bỏ qua các trang wap cơ bản. Đối với tốc độ duyệt wap, thật ngạc nhiên là duyệt trên trình duyệt của Opera luôn nhanh hơn bất kỳ một trình duyệt nào trên điện thoại di động. Chính vì vậy, người dùng hoàn toàn lướt wap mọi lúc, mọi nơi bất kỳ khi nào bạn muốn. Thật quá tuyệt phải không? Tuy nhiên, bạn hãy áp dụng thủ thuật thú vị sau của chúng tôi để tăng tốc độ lướt wap bằng Opera nhanh hơn nữa. Thủ thuật này được áp dụng cho tất cả các phiên bản Opera từ trước tới nay.
Bước 1: mở Opera và trên địa chỉ trang web đánh: about:config (bỏ hết www và http).
Bước 2: Sau khi đánh xong cấu trúc trên bấm OK và kéo trỏ đến mục Loading timeout. Bạn thay đơn vị thành 3600.
Bước 3: Ở mục minimum number length sửa lại thành 9. Và ấn save.
Bước 4: Ở menu bạn truy cập mục cài đặt -> tải hình ảnh. Tại mục này, bạn chọn chất lượng hình ảnh thấp (nhưng trên wap bạn vẫn xem được tốt). Vậy là đã hoàn thành. Chúc các bạn thành công
Tags: , , ,

Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 4

Thứ Năm, 29 tháng 5, 2014

Đúng lúc K.Lâm tới, nó vội chạy lại cản hai người khi nhìn thấy hai vẻ mặt đang dần cháy đen kia.
-Ủa sao hôm nay hai cậu đến sớm vậy? Thôi vào chỗ nào sao cứ đứng mãi thế? _K.Lâm đánh trống lảng giúp hai người, miệng nói tay làm nó đẩy Na Na vào trong rồi tới nó ngồi thấy Bảo vẫn đang đứng K.Lâm kéo cậu ngồi xuống.
Một ngày trôi qua không có gì đáng kể. Cũng đúng thôi cả buổi học lẫn lúc xuống căng tin ăn trưa K.Lâm toàn rôm rả với cậu thì lấy đâu ra lúc cho hai người "đá gà".
-Ê Lâm! _đạp xe trên đường đi học về cô gọi K.Lâm.
-Gì? _K.Lâm hớn hở trả lời.
-Tao thấy mày với hắn có vẻ hợp gu nhỉ?
-Hắn?… à Bảo á? Tao thấy cậu ta cũng ok mà sao mày ghét Bảo dữ vậy?
-Ok cái con hị á! _cô bỉu môi chê.
-Ờ cứ ở đó mà chê đi, ghét của nào trời trao của đó à. Hehe _K.Lâm hất mặt về phía cô.
-Nói người chi bằng nói mình đi bạn! _cô đá đểu lại.
-Tao? … nói gì? _K.Lâm không hiểu ý cô.
-Tao thấy cậu H.Lâm nhà ta quá OK luôn vậy sao có người còn chê kìa. Còn là hotboy của lớp nữa chứ. Hehe _cô quay sang K.Lâm cười đểu.
-Sao cứ lần nào mày "đá" không lại tao thì lại lấy thằng cha đó ra uy hiếp vậy hả? _K.Lâm dừng xe lại nói, cô cũng dừng theo.
-Hềhề… ghét của nào trời trao của đó. _cô nói xong nháy mắt với K.Lâm một cái rồi dọt thẳng.
-Đồ con "nợn" mày chết với tao. _K.Lâm đuổi theo cô.
…___…
Tại biệt thự Hoàng Gia, một căn biệt thự lớn với kiến trúc Đông Tây kết hợp mang cả âm hưởng xưa + xu hướng hiện đại tạo nên một tuyệt tác vô song. Một chàng trai từ cổng dắt xe đạp vào.
-Thưa nhị thiếu gia mới về. _những người làm cúi đầu chào cậu.
Đó là cậu-Gia Bảo.
Cậu dắt xe vào gara cất xe rồi ra ngoài hỏi người làm:
-Bà tôi đâu?
-Thưa thiếu gia, bà đang trong phòng sách ạ. _người làm kính cẩn đáp.
Nhận được câu trả lời cậu bước đi nhưng khựng lại quay về phía người làm lúc nãy.
-Tôi đã bảo đừng gọi tôi là thiếu gia hay thiếu phụ gì nữa rồi mà. Nhớ đó ai còn mở miệng gọi kiểu đó một lần nữa thì đừng trách tôi. _cậu làm mặt lạnh nói rồi bước đi khiến những người làm chỉ biết nuốt nước miếng nhìn theo.
Cậu lên phòng tắm rửa rồi từ tốn đến phòng đọc sách nơi bà cậu đang thư giãn. Tới cửa phòng cậu đưa tay gõ cửa.
-Bà! Là con, con vào được chứ? _cậu lên tiếng hỏi.
Trong phòng, bà tháo chiếc kính, đặt quyển sách đang đọc dở úp xuống bàn.
-Vào đi con. _bà trả lời.
Cậu mở cửa bước vào, ngồi xuống chiếc ghế tựa bắt chân hìng chữ thập ngả người ra sau, đối diện với bà cậu.
-Sao rồi? Buổi học đầu tiên thế nào cháu? _Bà cậu mở lời, cười hiền.
-Dạ bình thường. _cậu trả lời ngắn gọn.
-Tốt. _bà cậu nói rồi đưa tách trà đang nghi nghút khói lên uống.
-Cháu đã 18t cũng đã làm theo ý bà giờ thì bà hãy thực hiện lời hứa với cháu đi chứ! _cậu nhìn thẳng vào mắt bà nói mạnh.
-Được! Bà đã hứa thì nhất định sẽ giữ lời. Mà cháu không thắc mắc tại sao bà lại bắt cháu về Việt Nam chuyển đến trường đó sao? _bà đặt tách trà xuống bàn, nhìn cậu hỏi.
-Cháu không quan tâm, học ở đâu chả giống nhau.
Bà cười nhẹ rồi gật gật đầu.
-Đó là do cháu nói nhé, đến sau này đừng trách bà không cho cháu biết.
Suy nghĩ một chút về điều bà vừa nói, nhưng cậu nhanh chóng bỏ qua bởi việc cậu quan tâm bây giờ chỉ có chuyển nhà mà thôi.
-Cháu biết rồi, vậy chiều nay cháu có thể dọn luôn được chứ? _cậu hỏi nhưng giống đang khẳng định hơn.
-Ừm… . mà cháu chắc là không hối hận chứ?
-Chắc. _cậu trả lời chắc nịch.
-Còn nữa, bà không được sai người theo dõi cháu, cũng không được can thiệp vào việc của cháu nữa.
-Bà biết rồi.
Nhận được lời hứa mình cần, cậu đứng dậy định mở cửa ra ngoài nhưng cậu quay lại… đến gần bà chống tay xuống bàn.
*chụt*
Cậu hôn lên má bà một cái.
-Bà đừng nhớ cháu quá mà ốm nhé. _cậu nói rồi cười nụ cười nửa miệng.
-Haha… cái thằng nhóc này. _bà cười rồi đưa hai tay lên bẹo má cậu. –Nếu biết lo cho bà thì lâu lâu nhớ về ăn cơm với bà già đau khổ này biết chưa!
Cậu không nói gì chỉ cười rồi quay gót bước đi.
Đằng sau nụ cười ấy che giấu đi một nỗi buồn không tên trong lòng cậu.
Bước ra ngoài cậu đứng dựa vào cánh cửa một lúc mới về về phòng. Cậu chỉ lấy những thứ cậu cho là cần thiết xếp vào vali rồi khóa lại. dọn xong cậu nhìn lại căn phòng một lần nữa để niệm lại kí ức xưa.
*những lần đùa cùng mẹ…., rượt đuổi cậu anh trai nghịch không kém mình…, những lần cùng mọi người chơi trốn tìm cậu đều trốn trong chiếc tủ quần áo kia…,…* Cậu đứng dậy tiến lại phía cửa sổ, cánh cửa sổ đủ lớn để cậu nhìn xuống khoảng sân rộng lớn, trong đó là những cây trước đây mẹ, ba, hai anh em và người bà đáng kính cùng trồng cùng chăm sóc. Giờ cây vẫn còn đây nhưng người thì…_cậu khẽ đưa tay gạt đi giọt nước mắt nóng hổi đang lăn trên má cũng như gạt đi thôi không nghĩ nữa về quá khứ đau thương ấy.
Cậu lấy lại phong thái xách chiếc cặp xuống dưới nhà kêu người làm đưa đồ đến phòng trọ nơi cậu thuê, chỗ đó vừa gần trường gần nhà. Cậu định lát sẽ đi xe đạp tới đó sau giờ cậu phải gặp một người nữa.
Cậu đi vào bếp nơi có một người phụ nữ đang cặm cụi nấu ăn.
-Zú! _nghe tiếng cậu gọi bà giật nảy người.
-Trời cậu làm tôi hết hồn. _bà nói rồi đánh nhẹ vào người cậu.
-Hềhề… _cậu cười trừ.
Nhìn xuống đĩa gà quay zú đang xếp cậu rón một miếng vào miệng.
-Woa… zú là số một! _cậu đưa tay ra bật ngón cái lên tấm tắc. Nói xong cậu rón thêm miếng nữa.
-Sau này con không được ăn do zú nấu nữa rồi! _cậu nói xong vặn vòi nước rửa tay.
Zú đặt đũa xuống hỏi lại:
-Cậu đi thật sao? Còn bà nữa mà, bà rất thương cậu lỡ bà nhớ cậu quá mà sinh bệnh thì….
-Còn có zú nữa mà, sau này con nhờ vào zú cả. Zú chăm sóc bà hộ con, nhớ… _không để cậu nói tiếp zú chen vào.
-Thôi được rồi, tôi biết mà đó là bổn phận của tôi cậu không phải lo cứ yên tâm học hành đi.
-Con cảm ơn zú! _cậu nói xong nắm lấy tay zú. –Thôi con đi đây! Có chuyện gì zú nhớ báo con biết liền nha! Zú giữ sức khỏe nhé! _nói xong cậu đeo cặp vào bước đi. Zú vẫn nhìn theo dáng cậu, đi gần đến cửa cậu quay lại;
-Zú… _zú vẫn đang nhìn cậu.-Anh con… _hiểu ý cậu zú gật đầu cười hiền.
Dù sau lần ấy (cách đây 10 năm) hai anh em cậu không còn thân thiết như xưa, hai người trở nên khắc khẩu, xa cách nhưng họ vẫn rất quan tâm đến nhau dù họ không biểu lộ nhưng tất cả những vệc họ lặng lẽ làm vì nhau đã nói lên điều đó.
Lần này cậu không chần chừ nữa mà rảo bước nhanh ra khỏi nhà. Cậu vào gara định lấy xe thì không thấy đâu nữa, cậu ngó quanh tìm thử thì có tiếng người vang lên:
-Lên xe đi, anh bảo họ chở xe cậu đến đó luôn rồi. _một người con trai khoảng 21t với nước da trắng khuôn mặt khôi ngô anh tuấn đang đứng dựa vào chiếc xe hơi cạnh mình (HOÀNG GIA HUY-anh cậu, là một người lạnh lùng cứng rắn, chững chạc rất cương quyết lại rất thương em trai mình dù không bao giờ thể hiện ra ngoài, anh chưa một lần yêu cũng không muốn yêu vì Bảo. Anh chỉ muốn  lo cho cậu đến khi nào cậu trưởng thành thật sự, anh luôn nhủ: mẹ đã tin tưởng gửi cậu lại cho anh, anh phải chăm sóc cậu thật tốt).
Cậu cũng muốn bước tới nhưng chân không thể nhấc được, cậu dọn ra ngoài ở cũng vì không muốn ai lo lắng cho mình, không để ai vì bảo vệ cho cậu mà xa cậu một lần nữa. Cậu rất vui khi anh trai tiễn mình dù anh ấy rất bận, bận đến cơm còn quên ăn nước cũng quên uống.
-Cám ơn! Không cần, tôi đi xe buýt cũng được. _cậu tỏ ra lạnh lùng.
-Lên đi. _anh nói nhưng giống đang ra lệnh, anh không nói gì nữa mà mở cửa xe rồi ngồi vào.
Cậu đứng đó nhìn anh cậu nhưng cũng bước lại, lên xe ngồi. Cậu đã yên vị xong mà mãi anh cậu vẫn chưa cho xe chạy.
-Sao? Không đi ah? _cậu nhìn về phía trước nói.
-Thắt đai an toàn vào! _anh cậu lại nói như ra lệnh.
Cậu nhìn lại mình, đúng là chưa thắt thật cậu vội kéo đai thắt vào. Lúc này anh cậu mới cho xe chạy.
Trên đường đi không ai nói câu nào chỉ im lặng, anh cậu tập trung lái xe còn cậu thì chỉ nhìn về phía trước. Đến nơi anh dừng xe, cậu tháo đai an toàn định mở cửa xuống xe thì anh cậu lên tiếng:
-Lâu lâu nhớ về thăm bà! _vẫn vẻ mặt lạnh như sắt.
-Tôi biết. _cậu mở cửa một chân đặt xuống đất anh cậu lại nói tiếp.
-Đừng thức khuya quá.
-Tôi biết. _cậu vẫn trả lời cộc lốc, xuống khỏi xe định đóng cửa anh cậu nói vội theo.
-Chú ý ăn uống, đi đứng cẩn thận,… giữ sức khỏe. _anh nói một hơi rồi nhìn lại cậu.-Vào đi, trời nắng.
-Cám ơn! _cậu nói nhỏ rồi đóng cửa xe lại. đợi cậu vào nhà hẳn chiếc xe mới vụt đi.
Cậu mở cửa phòng rồi gieo mình xuống chiếc giường êm ái đánh một giấc tới chiều.
Cậu không phải dọn dẹp gì nữa vì đã có người đến lo trước cho cậu, đó là ngừơi do anh cậu-Gia Huy sai tới.
………..
Tonight
We are young
So let's set the world on fire
We can burn brighter
Than the sun… _nhạc chuông điện thoại của cô vang lên, cô bắt máy.
-Tao nghe
-…
-Ủa H.Lâm hả?
-…
-Thì tên Lâm nên nhầm… hề
-…
-Thôi tối rồi tôi không đi đâu lười lắm
-…
-Kem á?
-…
-Nhưng mà
-…
-Ok!!! Coi như tui làm phước cho cậu bé lọ lem vậy.
Là H.Lâm gọi rủ cô đi ăn kem, cậu rủ cô cốt là để nhờ cô rủ K.Lâm đi cùng vì cậu sợ nếu cậu rủ nó sẽ không đi (cô giống bà mối quá). Cô bấm số điện thoại của K.Lâm gọi cho nó
016xxxxxxxx
-Đi ăn kem với tao không?
-…
-Đi đi mày muốn mum bao nhiêu tao chiều hết (đâu phải tiền của cô mà sợ)
-…
-Ừm lát gặp. Bye!
Không cần nói địa chỉ hai người cũng biết là ở đâu vì đã cùng đi với nhau 5 năm rồi mà. Cô mặc chiếc quần lửng, áo thun cột tóc đuôi gà cao, đeo lại chiếc kính rồi xỏ dày đến chỗ hẹn.
-Na Na ở đây! _H.Lâm giơ tay vẫy gọi cô.
Thấy H.Lâm cô cũng đưa tay lên vẫy lại rồi chạy đến chỗ đó.
-Đến lâu chưa? _cô ngồi xuống ghế hỏi.
-Hì… cũng mới._H.Lâm gãi đầu.
Cậu chưa bao giờ biết bối rối là gì vậy mà giờ mặt đang ửng dần lên, trông bộ dạng cậu cô phì cười.
-Ha ha hahaha, haiz… có phải khi yêu người ta toàn như khờ đi không hả? Trông bình thường tự tin là thế vậy mà giờ lại… haha. H.Lâm nhà ta cũng dại đi vì yêu rồi.
H.Lâm chỉ cười trừ, nói trúng tim đen rồi cậu còn biết nói gì nữa chứ. Hai người lại tám, mặt cậu cũng đang dần trở về trạng thái cũ. Đột nhiên khuôn mặt cậu dần cứng lại mặt đang biến sắc, răng nghiến trèo trẹo nhìn ra phía sau cô. Cô nhìn cậu thấy lạ đưa tay huơ huơ trước mặt cậu nhưng không phản ứng, cô quay lại phía sau mình- hướng H.Lâm đang nhìn. Cô cũng bất động giống H.Lâm chắc người cô có bao nhiêu máu hiện giờ đang tập trung tại khuôn mặt cô hết khiến nó đỏ rực, nhìn theo hai con người đang tiến gần lại bàn mình. Hai người ngồi tự nhiên xuống ghế cùng H.Lâm và cô.
-Đợi tao lâu không? _một cô trong hai người lên tiếng-đó là K.Lâm.
-…
Thấy thái độ của hai người lạ lạ thoáng đầu không hểu nhưng nhanh chóng hiểu ra vấn đề khi thấy hai người đang chăm chú nhìn vị khách còn lại không mời mà tới kia, K.Lâm giải thích:
-Ờm… à… nãy tao gặp Bảo đang đi dạo một mình nên tao rủ đi chung cho vui.
H.Lâm đang rất bức xúc bởi người được K.Lâm rủ là Bảo chứ không phải là mình, đã thế còn khoác tay cậu đi vào nữa. Nhưng không thể để mất hình tượng được, không thể để K.Lâm cho mình là nhỏ nhen, không thể để mình lép vế trước Bảo được. H.Lâm trở về trạng thái bình thường, cố nặn nụ cười hoàn mĩ nhất.
-Trùng hợp nhỉ! _H.Lâm nói nhỏ. Còn cô thì đang bốc hỏa, Bảo cũng chỉ ngồi nhìn mọi người.
-Ừm…!_K.Lâm bình thản trả lời. -Chả lẽ mọi người định ngồi vậy mãi ah?
H.Lâm thấy hơi ngại vì phải để nó nhắc cậu đỡ lời.
-Ờ đúng đấy gọi kem đi chứ nhỉ, mọi người ăn kem gì nào? _H.Lâm hỏi rồi đưa ly nước lên uống.
-1 socola. _K.Lâm cười tít mắt trả lời.
Bảo thì không biết gì nên chỉ thấy bình thường bởi đó là chuyện bình thường, nhưng H.Lâm với Na Na thì cứ trố mắt nhìn nó. Bình thường nhỏ này ăn kem một lần ai thấy cũng phải té ngửa vậy mà giờ lại "khiêm tốn". Phải chăng là có Bảo?
H.Lâm đang uống nước nghe nó nói cậu phun hết vào mặt Bảo, ho sặc sụa.
Cô phì cười, sung sướng và thầm cảm ơn H.Lâm đã thay cô hành đạo. K.Lâm vội vàng lấy khăn giấy lau cho Bảo, H.Lâm ngại đến tím mặt.
-Xin lỗi xin lỗi cậu tôi không cố ý! _H.Lâm rối rít.
-Ờ… không sao, đâu phải cậu cố ý. Tôi vào nhà vệ sinh một lát nha. _nói xong cậu đứng dậy đi.
Cô vẫn đang cười nắc nẻ nhưng nhận được ánh mắt cắt kéo của K.Lâm cô đành nín cười.
-Cậu sao vậy hả? sao lại phun nước vào người Bảo? _K.Lâm tức giận quát H.Lâm.
-Con này, H.Lâm bảo là không cố ý rồi còn gì? Mà cũng tại mày, đang không dẫn hắn đến làm gì, lại còn làm bộ ủy mị nữa. ĐIÊU! ĐIÊU!!! _cô bỉu môi trách K.Lâm.
H.Lâm không nói gì chỉ lặng yên chờ thái độ của nó.
-Có sao đâu, tao thích vậy được không? _K.Lâm gắt lại.
Thất vọng, H.Lâm bần thần đứng dậy.
-Thôi mình về trước, các cậu ăn kem vui vẻ nhé…! _H.Lâm nói nhanh rồi quay lưng bước đi.
Đọc tiếp Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 5