Ngốc à ! Anh Yêu Em ! Chương 8

Thứ Bảy, 31 tháng 5, 2014

Chap 8 - Thực sự anh là loại người như thế nào chứ??

Hắn dừng xe tại một quán bar nổi tiếng. Nó bước vào trong cùng với Ngọc và hắn. Phải nói là đối với nó nơi này như địa ngục vậy, nhạc thì mở to muốn nổ cả lỗ tai, ánh sáng thì nhấp nháy liên tục nhìn mà nhức cả đầu, người thì đông như hội chợ lại còn phải đi kế bên hắn nữa, nó nổi hết cả da gà lên. Nó và Ngọc ngồi ở cái quầy gần sàn nhảy, còn hắn thì đi đâu đó nó cũng không để ý.
Một lúc sau hắn quay lại
-Xong xuôi hết chưa - Ngọc hỏi hắn
- Ok cả rồi - hắn vẫn lạnh lùng
- Ừ, vậy thì về thôi, ở đây chắc em khó chịu lắm ha - Ngọc quay sang hỏi nó
- Dạ.. chị
- Thôi ra ngoài đi
Nó bước ra tới cửa thì quên mất điện thoại còn để ở trong quầy nên nó vội chạy vào mà quên nói cho Ngọc và hắn biết. Bước vào trong nó kiếm được điện thoại tính chạy ra ngoài thì bị một đám người to con nhìn giống côn đồ chặn lại
- Chào cưng, đi chơi với tụi anh không hả - một tên trong đám đó nói
- Cám ơn, tôi bận rồi - nó liền tính bước qua tụi đó thì bị tên đó chặn lại
- Cưng đi đâu mà vội thế để anh chở đi này- tên đó tiến lại gần nó hơn nữa, nó hoảng quá liền dẫm vào chân tên đó, lúc này tên đó thực sự tức giận
- Cái con quắt này, mày biết mày vừa làm gì không hả - tên đó lao tới kéo nó ra một chỗ tối om dăng sau quán bar, nó cố vùng vẫy và la lên nhưng do tiếng nhạc quá to với lại tên đó quá mạnh, đẩy mạnh nó vào tường tên đó tiến sát vào người nó rồi định cưỡng hôn nó, lúc này nó thực sự hoảng sợ,nó đang cố đẩy tên đó ra và kêu cứu thì..BỐP.. tên đó ngã xuống đất và người đánh chính là..MINH PHONG
- Cô không sao chứ- hắn lạnh lùng hỏi nó
Nó hoảng sợ không nói được nên lời chỉ khẽ gật đầu,Ngọc lúc này vội vàng chạy đến hỏi han nó, hắn liền xông ra đấm tên đó mấy phát làm tên kia choáng váng
-Mày được lắm,Kevin, chờ đó - tên đó nói rồi chạy đi
- Quyên, em có sao không, tên đó có làm gì em chưa?? - Ngọc lo lắng hỏi nó
- Em không sao đâu, chỉ hơi sợ chút thôi, cám ơn chị nhiều nhé - nó gượng cười để cho Ngọc yên tâm
- Không sao cái gì chứ, tự nhiên em chạy đi đâu làm chị với Phong đi kiếm nãy giờ, em biết chị lo lắm không hả?? - ngọc quát nó
-Dạ..tại em quên điện thoại nên vào lấy..với lại em nghĩ vào rồi ra ngay nên...- nó ngập ngừng
- Thôi, không sao là được rồi, về thôi- hắn lên tiếng
Trên xe
- Phong này, ông chở dùm tui nhỏ Quyên về nhá - ngọc nói với hắn
- À.. thôi khỏi đi chị em đón taxi về được rồi cũng không xaa mấy mà - nó vội từ chối
- Không được, giờ khuya rồi nên nguy hiểm lắm, mắc công lại giống hồi nãy, em cứ để Phong chở về đi , mai tụi chị sẽ tới đón em đi học
- Nhưng mà..
- Cũng được - hắn nói rồi khẽ lườm nó một cái qua kính chiếu hậu làm nó câm luôn
Hắn chở nó về theo sự chỉ dẫn của nó, xuống xe nó liền cám ơn hắn
- Cám ơn anh đã chở em về, với lại chuyện hồi nãy em..
- Không có gì, muộn rồi, vào đi - hắn cắt ngang lời nó bằng giọng nói lạnh lùng nhưng nó cảm nhận được có một chút sự quam tâm trong lời nói sắc lạnh đó
Hắn lái xe đi, nó bước vào nhà, nằm trên giường và nghĩ lại chuyện hôm nay, quả là một ngày mệt mỏi, nó bỗng suy nghĩ về hắn '' Rốt cuộc..anh là loại con người như thế nào chứ..???''

Hết chap 8 ---


P/s: Truyện đang được Tác giả viết và chúng tôi sẽ cập nhật sớm nhất

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét