Thời gian sau đó tôi và nhỏ thân hơn, trong mắt tôi nhỏ ngày càng trở nên xinh đẹp lạ lùng, cuốn hút và đáng nể phục. Cái bề ngoài nhỏ nhắn trẻ con đó lại chứa đựng những nỗi đau không phải ai cũng có thể vượt qua, nhỏ mang trong mình một sức sống mãnh liệt, một tinh thần lạc quan có thể vớt cả thế giới đang bị nhấn chìm ra khỏi vũng nước lầy, và một tình yêu Sài Gòn nồng cháy. Lúc mới quen nhỏ hay thao thao bất tuyệt đủ thứ chuyện nhưng gần đây nhỏ ít nói và trầm ngâm lắm, đôi lúc có nhắc đến người yêu cũ và đáng ngạc nhiên là việc đó khiến tôi cảm thấy khó chịu. Có chút tình cảm gì đó sâu sắc dần hiện rõ trong tôi dành cho nhỏ, tôi quan tâm nhỏ hơn và đôi phút yếu lòng tôi muốn được ôm trọn nhỏ, muốn được gọi nhỏ là em... Tôi thương cô gái nhỏ nhắn của tôi, tôi thật hận thằng nào đó trong quá khứ của em đã khiến em phải mang trong mình vết thương lòng mà em luôn cố dấu. Và tình thương đó thôi thúc tôi kiếm tìm về thằng tồi trong quá khứ ấy, nhưng sau đó tôi hối hận nhận ra đáng lẽ nên khép chặt tất cả chứ không phải bỏ công sức và yêu thương để mang về trong tôi một mối tơ vò, một nỗi sợ vô hình cho những sự thật kinh hoàng đằng sau cô gái nhỏ bé yếu đuối nhưng luôn tỏ ra mạnh mẽ của tôi. Sự thật là chẳng có thằng tồi nào làm em tổn thương cả, chẳng có “ai đó đã bỏ em mà đi” cả, chẳng có đau đớn nào mà em đã chịu đựng cả. Em như một diễn viên siêu hạng bằng tài năng của mình đã đánh gục tất cả những thằng con trai luôn tỏ ra trải đời như tôi, thực ra thì tôi chẳng phải là đối thủ của em. Đời không trả cát xê nhưng có lẽ nó mang lại niềm vui hả hê cho một cô gái rảnh rỗi và tài năng như em. Tôi vẫn không thể hiểu đâu mới là con người thật trong em? Ngày em khóc lóc trước mặt tôi như một con mèo bị lấy mất miếng cá ngon trên giảng đường, ngày em tự tin sánh bước bên tôi tới lễ cưới, những hình ảnh em cười đùa thao thao bất tuyệt về chuyện trên trời dưới đất, là em của những nốt lặng trầm ngâm, mà cũng có thể là đứa con gái xấu xa đã làm đau trái tim ai đó trong quá khứ? Tôi quyết định tìm đến em để hỏi cho rõ những khúc mắc trong lòng, chả lẽ tôi lại một lần nữa sai lầm khi trao tình cảm chân thành cho em? Nhưng ông trời khéo trêu ngươi, điện thoại em liên hồi “thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…”, tôi sốt sắng lên facebook tìm kiếm, mọi thứ thuộc về em biến mất hoàn toàn như chưa từng tồn tại, có lẽ em đã nghĩ tới ngày hôm nay khi không cho phép tôi add friend với một đứa bạn nào của em… Đêm tháng 5, giữa Sài Gòn mênh mông chật chội, nơi căn phòng nhỏ vắng lặng, cơn gió lạnh lùa vào khiến tôi khẽ rùng mình ôm những trăn trở về em. Tôi tuyệt vọng và chưa bao giờ cảm thấy hụt hẫng như lúc này, em thật sự đã rời xa tôi khi tôi dành cho em yêu thương đong đầy nhất, bây giờ tôi phải lục lại những gì em đã từng dạy tôi cách quên người yêu cũ để quên em? Em sẽ sống cái cuộc sống mà em đang chọn cho tới khi nào và ai là người sẽ khiến em phải gục ngã và dừng chân lại? Tôi không biết, mọi thứ trong tôi hỗn loạn những câu hỏi mà tôi biết mãi không thể có được câu trả lời. Chỉ một điều tôi chắc chắn, rằng tôi bây giờ đã trở thành quá khứ của em!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét