vietnamese Tiếng Việt english English
Hôm nay:
Tin mới đăng:

Ngốc à ! Anh Yêu Em ! Chương 1

Chap 1 - Trở về

Bắt đầu từ hôm nay...
Em sẽ không tìm Anh nữa...
Ngày mai...
... Ngày kia...
... Và những ngày sau cũng vậy...
... Xin anh làm ơn hãy biến mất khỏi tâm trí của em... - Những suy nghĩ trong đầu nó cứ lẫn lộn vào nhau...nó không biết phải làm gì...không biết phải làm gì để có thể quên được tên sở khanh đó - người đã làm nó phải quằn quại trong đau khổ suốt 2 năm qua...
_____________________________________

8h30' AM - tại sân bay Tân Sơn Nhất (Việt Nam)

Một cô gái có khuôn mặt khả ái, bước ra từ cửa ra vào dành cho hành khách xuống máy bay...
- Ê . Quyên! bên này nè !
Nó quay về hướng phát ra giọng nói đó và nở một nụ cười tươi thật tươi
- Thư! tao nhớ mày quá điiiiii - nó la lên rồi chạy nhanh đến ôm chầm lấy nhỏ Thư
- Ấy ấy. thả ra, đau tao mày! - Thư nhăn mặt khi bị nó ôm xiết đến muốn nghẹt thở
- Hihi. Cho tao sorry mày nha, tại nhớ mày quá đó. Mày khỏe không?
- Tao vẫn khỏe. Còn mày, à mà thôi nhìn mày là tao biết khỏe như trâu rồi - Nhỏ thư ghẹo nó.
- Mày ngon quá haaaa - Nó hét lên tức tối
- Tao giỡn mà làm gì ghê vậy, bộ không phải mày vẫn khỏe như trâu đấy à.
Nó nhăn nhó trước lời biện minh của con bạn.
- Cái con nhỏ này, đi lâu quá rồi giờ về quên cả anh luôn hả - một giọng nam bỗng cất lên
Lúc này nó mới để ý là nhỏ Thư có đi chung với một người con trai nữa.
- Áaaa. Anh Ronnnn -nó nhào tới ôm chầm lấy Ron rất thắm thiết mà không để ý đến mặt của nhỏ Thư đang nhăn nhó lên.
- Nè nè vừa thôi nhá, tui còn sống và đang có mặt ở đây đó nha - Thư hằn giọng
- hihi mày yên tâm tao biết là của mày mà - nó vội buông Ron ra trước khi nhỏ đó lên cơn điên ( bó tay, gen nhìu quá đó mà @@)
- Biết vậy là tốt đó xiiiiií - Nhỏ nghênh mặt lên nhìn thấy mà ghét
- Thôi thôi. Cho tôi can đi 2 chị, có về không hay là tính ăn trực ở sân bay luôn hả - Ron thúc tụi nó mau mau kết thúc chiến tranh.
-Tất nhiên là phải về rồi, em đói bụng lắm luôn rồi nè- nó vừa nói vừa xoa xoa cái bụng đang đánh trống liên hồi ( đúng là ham ăn mà ).

_____________________________________________

15 phút sau tại quán ăn sáng Susi

- Bác trai vẫn khỏe chứ Quyên? - Ron hỏi thăm về gia đình nó
- Dạ sức khỏe ba tạm thời vẫn ổn nhưng đôi khi còn lên cơn đau tim nên việc công ty đa phần là do anh hai em quản lý. - Nó vừa gắp miếng thịt bự nhét vào miệng vừa nói ( nói chuyện mà vẫn còn ăn uống được haizz ...)
- Ồh lâu rồi anh chưa nghe tin tức gì về anh Huy cả, ảnh sao rồi ? - Ron
- À anh hai em vẫn bình thường, nghe ba nói là ảnh cũng sắp về Việt Nam rồi. - nó nói mà vẫn chăm chú ăn không ngừng nghỉ.
- Sắp về rồi á?? chừng nào ảnh về?? - Nhỏ Thư tò mò hết sức
- Chắc là ngày mai hay mốt gì đó.
- Ừ mà mày tính học trường nào ?
- Học chung với mày.
- Ồh . Vậy là tao sắp có bạn thân học cung lớp ùi hì. - nhỏ Thư cười tươi

Ăn xong

- Quyên em đi xe gì về nhà? - Ron
- Dạ em đón taxi về
- Thôi để anh trở về cho, em về căn biệt thự gần trung tâm thành phố đúng không?
- Dạ thôi em đi taxi được rồi, anh còn phải trở Thư về nữa mà - nó vội lắc đầu từ chối
- Thôi để anh Ron trở mày về chứ mày mới về còn nhớ đường không mà về - Thư
- Trời ạ, tao đi có 2 năm chứ có đi 20 năm đâu mà không nhớ đường.
- Uk vậy thôi tùy mày tao về trước đây,có gì mai gặp ở trường
- OK.

Trên xe

- Anh này, sau 2 năm em thấy nó có vẻ mạnh mẽ hơn trước nhiều anh ạ - Thư nói với Ron
- Sao em nghĩ vậy?
- Em thấy nó có vẻ không còn vương vấn gì về chuyện 2 năm trước nữa , có lẽ nó đã hiểu ra rằng tên đó không xứng đáng với nó. - Thư nói giọng nhỏ lại, đôi mắt có chút buồn khi nói về chuyện đó
- Cũng mong là vậy. - Ron nói ngắn gọn

Hết chap 1 ---
Đọc tiếp chap 2

Không có nhận xét nào:

yêu88 Blog